Xu Hướng 2/2024 # De Thi Bai Van Tu Su # Top 8 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết De Thi Bai Van Tu Su được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Bac.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

CHƯƠNG TRÌNH ÔN TẬP NGỮ VĂN 8Bài 1:KIỂN THỨC VỀ VĂN TỰ SỰ1. BÀI VĂN TỰ SỰ HAYĐề bài: Kỉ niệm ngày đầu tiên đi học.Bài làm:Năm nay tôi đã là học sinh lớp 8, được biết thêm bao bạn bè mới, thầy cô giáo mới, được học nhiều điều hay hơn, tôi cảm thấy thật thích thú. Khi được học văn bản “Tôi đi học” (sách giáo khoa Ngữ Văn lớp 8), được tìm hiểu về những cảm xúc của chính nhân vật “tôi” trong ngày đầu tiên đi học, tôi chợt nghĩ lại về buổi khai giảng năm học mới năm tôi mới vào lớp 1.Đã bao năm trôi qua nhưng cảm xúc ấy vẫn không thể nào xóa nhòa trong tâm trí tôi. Buổi sáng thức dậy, mẹ đã sắp xếp đầy đủ sách vở vào balô cho tôi. Khi đã hoàn tất những “thủ tục” của buổi sáng, tôi bắt đầu theo chân mẹ đến trường. Thế rồi mẹ đi trước, tôi bước theo sau, lạ lùng ngắm nhìn mọi cảnh vật xung quanh mình với cặp mắt mở to, lạ lùng. Vào cái lúc đó, tôi chẳng nghĩ được gì hơn ngoài việc cứ níu tay mẹ và đi đến trường.Chẳng mấy chốc, ngôi trường tiểu học đã hiện ra trước mắt tôi. Trông nó thật rộng và đẹp. Tất cả bức tường ở phía ngoài đều được sơn màu vàng, sáng rực lên. Tôi và mẹ đi xung quanh những bồn hoa của trường. Oa! Nhiều hoa thật đó! Những bông hoa cúc vàng đang nở xòe ra, nổi bật ở giữa là khóm hoa đồng tiền màu đỏ tươi. Tôi lần lượt ngắm nhìn mọi vật xung quanh. Các anh chị học sinh lớp trên mặc những bộ quần áo đồng phục của trường màu trắng và thắt khăn quàng đỏ trông thật nghiêm trang. Còn tôi (và các bạn của tôi nữa) đều mặc những trang phuc mà chúng tôi cho là đẹp và lịch sự nhất. Tôi đánh nhanh cặp mắt nhìn mọi phía và phát hiện ra Ngọc – cô bạn duy nhất học cùng tôi từ hồi mẫu giáo đang đi cùng mẹ ở phía gần cổng trường. Tôi thả tay mẹ và chạy về phía ấy. Ngọc cũng đã thấy tôi và vẫy tôi lại. Rồi tôi và Ngọc cùng nhau bắt đầu cuộc hành trình “dạo quanh sân trường”.Hồi trống đầu tiên vang lên, mẹ nhanh chóng đưa tôi chiếc mũ calô màu trắng và chỉ cho tôi hàng của lớp mình. Các bạn tôi, ai nấy đều ngơ ngác. Có đứa đã khóc oà lên vì một chút sự nhút nhát đang dần xâm chiếm lấy mình. Được biết thêm nhiều bạn mới, tôi thích lắm. Tiếng cô giáo hiệu trưởng đang dõng dạc tuyên bố trên bục giảng. Ở dưới sân trường, chúng tôi ngồi im phăng phắc, lắng nghe. Cuối cùng, sau những tiết mục văn nghệ kết thúc, cô giáo cho chúng tôi vào lớp.Lớp học của chúng tôi là lớp học đầu tiên của dãy nhà tính từ văn phòng trở lại. Lớp học được trang trí với đủ các loại tranh ảnh khác nhau, chỉ ít hơn lớp mẫu giáo của tôi khoảng vài bức. Nhưng với tôi, lớp học vẫn quen thuộc như tôi đang ngồi học ở lớp mẫu giáo vậy. Chính vậy, tôi chẳng lạ lẫm hay ngạc nhiên khi bước vào lớp học mới. Bạn ghế được kê thẳng tắp. Bàn học của chúng tôi còn có chỗ để treo cặp và ngăn bàn để sách vở nữa. Bao nhiêu thứ trong đó đã cùng tôi bắt đầu bài học đầu tiên. Bài học của chúng tôi bắt đầu là môn Tập đọc. Đó là môn học cũng tương tự như đọc các văn bản ở trường trung học. Lớp tôi ê a đọc những chữ cái đầu tiên: A; Ă; Â; B; C;…. Giọng đọc ngây thơ và non nớt cất lên, trông chúng tôi như những chú chim non lần đầu tiên cất lên tiếng hót. Những chú chim nhỏ đó đang ước mơ chinh phục bầu trời. Cũng như chúng tôi đang ước mơ chinh phục biển cả tri thức mênh mông với bao nhiêu sóng gió. Tôi nhận ra mình thực sự đã trở thành một cô bé “sinh viên lớp 1”. Hiểu được điều đó, tôi đã tự nhủ với mình rằng: phải cố gắng học tập để xứng đáng với những gì mà bố mẹ tôi đã vất vả có được để cho tôi được đi học như ngày hôm nay. Trở về nhà với bao cảm xúc mới lạ. Tôi vui vẻ kể lại cho cả nhà nghe chuyện ở trường, lớp. Đến bây giờ, khi đã lớn rồi, tôi không còn nhớ mình đã kể những gì với cả nhà. Chỉ nhớ rằng, cả nhà tôi đã cười rất vui vẻ và tràn đầy hạnh phúc. Tôi tự nhủ với mình: khi đã lớn khôn rồi, tự tôi sẽ biết ý thức mình, cố gắng học tập để vun đầy tương lai của chính mình.2. Tìm hiểu bài văn:– Lời kể?– Nhân vật?

Bài 9. Thứ Tự Kể Trong Văn Tự Sự Bai 9 Thu Tu Ke Trong Van Tu Su Ppt

Văn bản Sơn Tinh Thủy tinh kể theo ngôi thứ mấy ? Kể lại các sự việc chính trong văn bản ” Sơn Tinh Thủy Tinh”?1. Vua Hùng kén rể .2. Sơn Tinh, Thủy Tinh đến cầu hôn.3. Vua Hùng ra điều kiện kén rể 4. Sơn Tinh đến trước lấy được Mị Nương. 5. Thủy Tinh đến sau, tức giận, dâng nước đánh Sơn Tinh.6. Hai bên đánh nhau dữ dội cuối cùng Sơn Tinh Thắng, Thủy Tinh thua .7. Hằng năm Thủy Tinh dâng nước đánh Sơn Tinh nhưng đều bị thất bại.

( 2) Ngỗ bị chó dại cắn, kêu cứu, không ai giúp.

(3) Ngỗ mồ côi, không có người rèn cặp, hư hỏng, làm mất lòng tin của mọi người.

(4) Mọi người lo cho Ngỗ liệu có rút ra bài học ?

(3) Ngỗ mồ côi, không có người rèn cặp, hư hỏng, làm mất lòng tin của mọi người.( 2) Ngỗ bị chó dại cắn, kêu cứu, không ai giúp.(1)Tin Ngỗ bị chó cắn loan khắp xóm.

(4) Mọi người lo cho Ngỗ liệu có rút ra bài học ?

Tiết 30- TLV- THỨ TỰ KỂ TRONG VĂN TỰ SỰ

– Kể không theo thứ tự thời gianLà đem kết quả hoặc sự việc hiện tại kể ra trước sau đó mới kể bổ sung hoặc để nhân vật nhớ lại mà kể tiếp các sự việc đã xảy ra trước đó.I. TÌM HIỂU THỨ TỰ KỂ TRONG VĂN TỰ SỰ1. Ví dụ– VD a: Văn bản “Sơn Tinh, Thủy Tinh”– VD b: Văn bản “Thằng Ngỗ” (Sgk)2. Nhận xét3. Kết luận – Thứ tự thời gian (Kể xuôi): Là kể các sự việc liên tiếp nhau theo trình tự thời gian, việc gì xảy ra trước kể trước, việc gì xảy ra sau kể sau, cho đến hết.* Các sự việc chính:(1)Tin Ngỗ bị chó cắn loan khắp xóm.

( 2) Ngỗ bị chó dại cắn, kêu cứu, không ai giúp.

(3) Ngỗ mồ côi, không có người rèn cặp, hư hỏng, làm mất lòng tin của mọi người.

(4) Mọi người lo cho Ngỗ liệu có rút ra bài học ?

Tiết 30- TLV- THỨ TỰ KỂ TRONG VĂN TỰ SỰ

Cách kể này hay hơn vì : – Gây bất ngờ, chú ý cho người đọc : người đọc sẽ tò mò tại sao không ai cứu Ngỗ khi Ngỗ bị chó cắn.ý nghĩa bài học nổi bật hơn Thái độ chê trách của tác giả đối với nhân vật rõ hơn. . . .

Ngoi Ke Trong Van Ban Tu Su

Đơn vị : Trường THCS Giao TânGiáo viên: Đỗ Thị HiếuMôn: ngữ văn 9Bài 14Tiết 70 : Người kể chuyện trong văn bản tự sựGDNhiệt liệt chào mừngGDCác vị đại biểu, các thầy -cô giáo, cùng toàn thể các em học sinhĐến dự tiết học hôm nay ” Bởi tôi ăn uống điều độ và làm việc có chừng mực lên tôi chóng lớn lắm. Chẳng bao lâu, tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng. Đôi càng tôi mẫm bóng. Những cái vuốt ở chân, ở kheo cứ cứng dần và nhọn hoắt. Thỉnh thoảng, muốn thử sự lợi hại của những chiếc vuốt, tôi co cẳng lên, đạp phanh phách vào các ngọn cỏ. Những ngọn cỏ gãy rạp, y như có nhát dao vừa lia qua. Đôi cánh tôi, trước kia ngắn hủn hoẳn, bây giờ thành cái áo dài kín xuống tận chấm đuôi. Mỗi khi tôi vũ lên, đã nghe tiếng phành phạch dòn dã. Lúc tôi đi bách bộ thì cả người tôi rung rinh một màu nâu bóng mỡ soi gương được và rất ưa nhìn.” (Tô Hoài, Dế Mèn phiêu lưu kí)Kể theo ngôi thứ nhất nhân vật “tôi” – Trời ơi, chỉ có năm phút ! Chính là anh thanh niên giật mình nói to, giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ. Anh chạy ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn. Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy. Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già. – Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này ! . Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái. , nhận lại chiếc khăn và quay vội đi. – Chào anh. – Đến bậu cửa, . – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại. Tôi ở với anh ít hôm được chứ ? Đến lượt cô gái từ biệt. Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay. Cô nhìn thẳng vào mắt anh – những người con gái sắp xa ta, biết không bao giờ gặp ta nữa, hay nhìn ta như vậy. – Chào anh. (Theo Nguyễn Thành Long, Lặng Lẽ Sa Pa )

Người kể giấu mìnhAnh thanh niên vừa vào, kêu lênCô kỹ sư mặtđỏ ửngthanh niên lắc mạnh – Trời ơi, chỉ có năm phút ! Chính là anh thanh niên giật mình nói to, . Anh chạy ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn. Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy. Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già. – Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này ! . Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái. , nhận lại chiếc khăn và quay vội đi. – Chào anh. – Đến bậu cửa, . – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại. Tôi ở với anh ít hôm được chứ ? Đến lượt cô gái từ biệt. Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay. Cô nhìn thẳng vào mắt anh –

Chào anh. (Theo Nguyễn Thành Long, Lặng Lẽ Sa Pa )

Người kể giấu mìnhAnh thanh niên vừa vào, kêu lênCô kỹ sư mặtđỏ ửngthanh niên lắc mạnh Nhung co? ma?t o? kha?p mo?i noi trong van ba?ngiọng cười nhưng đầy tiếc rẻ những người con gái sắp xa ta, biết không bao giờ gặp ta nữa, hay nhìn ta như vậy.Người kể này giường như biết hết mọi hành động, tâm tư tình cảm của nhân vật.– Trời ơi, chỉ có năm phút ! Chính là anh thanh niên giật mình nói to, . Anh chạy ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn. Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy. Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già. – Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này ! . Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái. , nhận lại chiếc khăn và quay vội đi. – Chào anh. . – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại. Tôi ở với anh ít hôm được chứ ? . Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay. Cô nhìn thẳng vào mắt anh –

Chào anh. (Theo Nguyễn Thành Long, Lặng Lẽ Sa Pa )

Anh thanh niên vừa vào, kêu lênCô kỹ sư mặtđỏ ửngthanh niên lắc mạnh giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ những người con gái sắp xa ta, biết không bao giờ gặp ta nữa, hay nhìn ta như vậy.Đến lượt cô gái từ biệt

bác không nai gì nữa.

Nắng bây giờ bắt đầu len tới, đốt cháy rong cây. những cây thông chỉ cao quá đầu, rung tUt trong nắng những ngan tay bằng bạc dưới cáI nhìn bao che của những cây tử kinh thỉnh thoảng nhô cáI đầu màu hoa cà lên trên màu xanh của rong. Mây b~ nắng xua, cuộn tròn lại tong cục, lăn trên các vòm lá ướt sương, rơI xuống đường cáI, luồn cả vào gầm xe. Giữa lúc đa xe dong sUt lại. Hai ba người kêu lên một lúc:Những nDt hớn hở trên mặt người láI xe chợt duỗi ra rồi bẵng đI một lúc, còn nhà hoạ sĩ và cô gáI c?ng nUn bặt, vì cảnh trước mặt bỗng hiện lên một cách kì lạ.(Theo Nguyễn Thành Long, Lặng Lẽ Sa Pa )Người kể chuyện giữ vai trò dẫn dắt, giới thiệu nhân vật, tình huống tả người và tả cảnh vật, đưa ra nhận xét đánh giá.Ngôi thứ nhất. Nhân vật “tôi”. Người kể chuyện cũng chính là tác giả. ” Bởi tôi ăn uống điều độ và làm việc có chừng mực lên tôi chóng lớn lắm. Chẳng bao lâu, tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng. Đôi càng tôi mẫm bóng. Những các vuốt ở chân, ở kheo cứ cứng dần và nhọn hoắt. Thỉnh thoảng, muốn thử sự lợi hại của những chiếc vuốt, tôi co cẳng lên, đạp phanh phách vào các ngọn cỏ. Những ngọn cỏ gãy rạp, y như có nhát dao vừa lia qua. Đôi cánh tôi, trước kia ngắn hủn hoẳn, bây giờ thành cái áo dài kín xuống tận chấm đuôi. Mỗi khi tôi vũ lên, đã nghe tiếng phành phạch dòn dã. Lúc tôi đi bách bộ thì cả người tôi rung rinh một màu nâu bóng mỡ soi gương được và rất ưa nhìn.” (Tô Hoài, Dế Mèn phiêu lưu kí)Kể theo ngôi thứ nhất nhân vật “tôi” – Dế MènGhi nhớ Trong văn bản tự sự ngoài hình thức kể chuyện theo ngôi thứ nhất (xưng “tôi”) còn hình thức kể chuyện theo ngôi thứ ba. Đó là người kể chuyện giấu mình nhưng có mặt khắp nơi trong văn bản. Người kể này dường như biết hết mọi việc, mọi hành động, tâm tư tình cảm của nhân vật.Người kể chuyện có vai trò dẫn dắt người đọc đi vào câu chuyện : Giới thiệu nhân vật và tình huống, tả người và tả cảnh vật, đưa ra các nhận xét đánh giá về những điều được kể.Bài 1 Xe chạy chầm chậm .Mẹ tôi cằm nón vẫy tôi, vài giây sau, tôi đuổi kịp. Tôi thở hồng hộc, trán đẵm mồ hôi,và khi trèo lên xe, tôi ríu cả chân lại. Mẹ tôi cũng vừa kéo tay tôi, xoa đầu tôi hỏi, thì tôi oà lên khóc rồi cứ thế nức nở. Mẹ tôi cũng sụt sùi theo: – Con nín đi ! Mợ đã về với các con rồi mà. Mẹ tôi lấy vạt áo nâu thấm nước mắt cho tôi rối xốc nách tôi lên xe. Đến bấy giờ tôi mới kịp nhận ra mẹ tôi không còm cõi xơ xác quá như cô tôi nhắc lại lời người họ nội của tôi. Hay tại sự sung sướng bỗng được trông nhìn và ôm ấp cái hình hài máu mủ của mình mà mẹ tôi lại tươi đẹp như thủa còn sung túc ? Tôi ngồi trên đệm xe đùi áp đùi mẹ tôi đầu ngả vào cánh tay mẹ tôi,

( Nguyên Hồng, Trong lòng mẹ)a) So với đoạn trích ở mục I (trong Lặng Lẽ Sa Pa), cách kể ở đoạn trích này có gì khác ?Hãy làm sáng tỏ bằng cách trả lời câu hỏi sau:Người kể chuyện ở đây là ai?Ngôi kể này có ưu điểm gì và có hạn chế gì so với ngôi kể ở đoạn trên? Gương mặt mẹ tôi vẫn tươi sáng với đôi mắt trong và nước da mịn làm nổi bật màu hồng của hai gò má. tôi thấy những cảm giác ấm áp đã bao lâu mất đi bỗng lại mơn man khắp da thịt. Hơi quần áo mẹ tôi và những hơi thở ở khuôn miệng xin xắn nhai trầu phr ra núc đó thơm tho lạ thường. Phải bé lại và lăn vào lòng một người mẹ, áp mặt vào bầu sữa nóng của người mẹ, để bàn tay của người mẹ vuốt ve tè trán xuống cằm, và gãi rôm ở sống lưng cho, mới thấy người mẹ có một dịu êm vô cùng.Hạn chO: người kể này ca hạn chO trong việc miêu tả bao quát các đối tượng khách quan, kha tạo ra cáI nhìn nhi?u chi?êù do đa dễ gây nên sự nhàm chán trong giọng văn trần thuật.ưu điểm: người kể chuyện ca thể đI sâu vào tâm tư tình cảm, trực tiOp miêu tả lại những diễn biOn tâm lU sâu sắc phức tạp tinh tO đang diễn ra trong tâm hồn nhân vật

b) Chọn một trong ba nhân vật ( người hoạ sĩ già, anh thanh niên hoặc cô kĩ sư nông nghiệp) là người kể chuyện, sau đó chuyển đoạn văn trích ở mục I thành một đoạn khác, sao cho nhân vật, sự kiện, lời văn và cách kể phù hợp với ngôi kể thứ nhất. Trời ơi, chỉ có năm phút ! Chính là anh thanh niên giật mình nói to, giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ. Anh chạy ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn. Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy. Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già. – Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này ! Anh thanh niên vừa vào, kêu lên. Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái. Cô kỹ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn và quay vội đi. – Chào anh. – Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh. – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại. Tôi ở với anh ít hôm được chứ ? Đến lượt cô gái từ biệt. Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay. Cô nhìn thẳng vào mắt anh – những người con gái sắp xa ta, biết không bao giờ gặp ta nữa, hay nhìn ta như vậy. – Chào anh. (Theo Nguyễn Thành Long, Lặng Lẽ Sa Pa )GDXin cảm ơn các vị đại biểu, các thầy cô giáo về dự tiết học lớp chúng ta ngày hôm nay

Bài 9. Thứ Tự Kể Trong Văn Tự Sự Thu Tu Ke Trong Van Tu Su Ppt

NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNGCÁC THẦY CÔ ĐẾN DỰ GIỜ MÔN NGỮ VĂN LỚP 6TRÒ CHƠI Ô CHỮ132 1.Tổ hợp từ gồm 9 chữ cái: Ngôi kể của truyện “Thạch Sanh” và ” Em bé thông minh” ? 2. Một từ gồm 4 chữ cái: Phương thức biểu đạt chính của các truyện truyền thuyết và cổ tích đã học ? 3. Một từ có 2 chữ cái: Từ còn thiếu trong câu văn sau: Văn tự sự chủ yếu là văn … người và … việc.

I. Tìm hiểu thứ tự kể trong văn tự sự:

1. Thứ tự các sự việc trong truyện “Ông lão đánh cá và con cá vàng”:

Thứ tự kể trong văn tự sựTiết 36Nêu thứ tự các sự việc trong truyện ” Ông lão đánh cá và con cá vàng ” ?– Giới thiệu hai vợ chồng ông lão đánh cá 1. Thứ tự sự viÖc trong truyÖn: “¤ng l·o ®¸nh c¸ vµ con c¸ vµng”– Ông lão bắt được cá vàng và thả cá

– Năm lần ông lão ra biển gặp cá vàng để xin cá đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của mụ vợ

– Mụ vợ tham lam bị cá vàng trừng trị– Ông lão kể cho vợ nghe, mụ vợ bắt ông lão ra biển đòi cá vàng trả ơn

Câu 1: Sắp xếp các sự việc trong văn bản ” Sơn Tinh, Thủy Tinh” cho hợp lí, bằng cách đánh số vào vòng tròn:

3) Ngỗ mồ côi không có người rèn cặp nên lêu lổng, hư hỏng bị mọi người xa lánh. 4) Ngỗ đã tìm cách trêu chọc mọi người, làm họ mất lòng tin.2) Bị chó dại cắn Ngỗ kêu cứu nhưng không ai đến giúp.1) Ngỗ bị chó dại cắn phải tiêm thuốc trừ bệnh dại .5) Sự ái ngại của bà con hàng xóm trước bệnh tình của Ngỗ.Có thể sắp xếp các sự việc này theo thứ tự xuôi không? Nếu được em sẽ bắt đầu từ sự việc nào và kết thúc ở sự việc nào?

II. Luyện tập:1/ Bài tập 1: SGK/99:Tóm tắt các sự việc chính: 1) “Tôi” và Liên là đôi bạn thân. 2) Lúc đầu “tôi” ghét Liên. 3) Một lần va chạm “tôi” đã hiểu Liên. 4) Chúng tôi trở thành bạn thân.

* Yếu tố hồi tưởng được thể hiện : – Tôi nhớ như in lần va chạm đầu tiên với Liên.– Hôm ấy tôi cùng mẹ đi phố…..Bài tập 2: Tìm hiểu đề và lập dàn bài cho đề sau: Đề: Kể câu chuyện lần đầu tiên em được đi chơi xa I.Tìm hiểu đề: 1.Thể loại: Tự sự (kể chuyện) đời thường. 2. Nội dung: Lần đầu được đi chơi xa. 3. Ngôi kể: Ngôi thứ nhất 4.Thứ tự kể: Kể xuôi (hoặc kể ngược)Dàn bài:1. Mở bài: Giới thiệu nhân vật và nêu sự việc Giới thiệu chuyến đi xa (trong trường hợp nào? Đi với ai? Đi đâu?)2. Thân bài: Diễn biến câu chuyện – Kể diễn biến (hành trình) cuộc đi chơi. + Chuẩn bị cho chuyến đi … + Trên đường đi… + Đến nơi (em đó thấy gì? Làm gì? Điều gì làm em thích thú?)* cần lưu ý kể tỉ mỉ một sự việc đáng nhớ nhất. 3 Kết bài: Kết thúc câu chuyện – Nêu ấn tượng sau chuyến đi. – Mong ước của em…Thực hành: Viết phần mở bài:

Cảm ơn các thầy cô và các em ! Xin thân ái chào các thầy cô và các em !

Người Kể Chuyện Trong Văn Bản Tự Sự Nguoi Ke Chuyen Trong Van Ban Tu Su Ppt

Nhiệt liệt chào mừng cô tới dự giờ lớp 9A trường THCS Trưng VươngKIỂM TRA MIỆNG– Ngôi kể là gì? Có mấy hình thức kể?– Ngôi kể là vị trí giao tiếp mà người kể sử dụng khi kể chuyện. Có hai hình thức kể: + Kể theo ngôi thứ nhất. + Kể theo ngôi thứ ba.Tiết 70 I/ Vai trò của người kể chuyện trong văn bản tự sự.1/ Người kể chuyện trong văn bản tự sự.NGƯỜI KỂ CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ SỰÔng Hai đi mãi đến sẩm tối mới về. Cái mặt buồn thỉu mọi ngày bỗng tươi vui, rạng rỡ hẳn lên. Mồm bỏm bẻm nhai trầu, cặp mặt hung hung đỏ, hấp háy…Vừa đến ngõ, ông lão đã lên tiếng: Chúng mày đâu rồi, ra thầy chia quà cho nào.Lũ trẻ trong nhà ùa ra, ông lão rút vội cái gói bọc lá chuối khô cho con bé lớn: Bánh rán đường đây, chia cho em mỗi đứa một cái.Dứt lời ông lão lật đật đi thẳng sang bên gian nhà Bác Thứ.Chưa đến bậc cửa ông lão đã bô bô: Bác Thứ đâu rồi? Bác Thứ làm gì đấy? Tây nó đốt nhà tôi rồi bác ạ. Đốt nhẵn! Ông chủ tịch làng tôi vừa mới lên trên này cải chính, ông ấy cho biết…cải chính cái tin làng Chợ Dầu chúng tôi đi Việt Gian ấy mà. Láo! Láo hết! Toàn là sai sự mục đích cả.( Làng – Kim Lân)? Đoạn trích kể về ai và về sự việc gì?– Đoạn trích kể về tâm trạng vui tươi của ông Hai khi hay tin làng Chợ Dầu theo giặc được cải chính.? Ai là người kể về sự việc này? – Người kể chuyện không xuất hiện.? Em hiểu thế nào là người kể chuyện trong văn bản tự sự?– Người kể chuyện là người đứng ra kể lại toàn bộ diễn biến câu chuyện trong tác phẩm.Đoạn văn“…Bởi tôi ăn uống điều độ và làm việc có chừng mực nên tôi chóng lớn lắm. Chẳng bao lâu tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng.”( Trích “Bài học đường đời đầu tiên” – Tô Hoài).2/ Hình thức kể chuyện trong văn bản tự sự.? Đoạn văn này kể về ai? Ai là người kể chuyện? Chuyện được kể theo ngôi thứ mấy?– Đoạn văn này kể về Dế Mèn. Nhân vật Dế Mèn tự kể về mình. Chuyện kể theo ngôi thứ nhất (xưng “tôi”)“…Trong giờ phút cuối cùng, không còn đủ sức trăng trối lại điều gì, hình như chỉ có tình cha con là không thể chết được, anh đưa tay vào túi, móc cây lược đưa cho tôi và nhìn tôi một hồi lâu. Tôi không đủ lời lẽ để tả cái nhìn ấy, chỉ biết rằng, cho đến bây giờ, thỉnh thoảng tôi cứ nhớ lại đôi mắt của anh.Tôi sẽ mang về trả lại cho cháu.Tôi cúi xuống gần anh và khẽ nói. Đến lúc ấy, anh mới nhắm mắt đi xuôi.”( Trích “Chiếc lược ngà” – Nguyễn Quang Sáng)

Bai Giang Dien Tu Bai 12. Anh Trang

ÁNH TRĂNG Tiết 58: Văn bản (Nguyễn Duy) TIẾT 58: ÁNH TRĂNG ( Nguyễn Duy )TUẦN 12TÁC GIẢNguyễn Duy tên khai sinh là Nguyễn Duy Nhuệ, sinh năm 1948 tại Thanh Hóa, gia nhập quân đội 1966. Sau 1975 chuyển về làm ở báo Văn nghệ (Tp HCM), là nhà thơ trưởng thành trong thời chống Mỹ.TÁC PHẨMBài thơ in trong tập thơ ” Ánh trăng”, đạt giải A của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1978.NGHỆ THUẬTThể thơ5 chữ, kết cấu kết hợp Tự sự- Trữ tình- Nghị luận, ý tứ sâu nặng.Hình ảnh thơ sáng tạo, nhiều tầng ý nghĩa: trăng là vẻ đẹp của thiên nhiên, là nhân chứng của quá khứ nghĩa tình,vẻ đẹp vĩnh hằng.NỘI DUNGQuá khứ tái hiện với kỷ niệm- Vầng trăng tình nghĩaHồi nhỏ( tuổi thơ), hồi chiến tranh( người lính) vầng trăng gắn bó – tri kỷ.Con người có cuộc sống giản dị, hồn nhiên, không bận bịu toan tính, hòa hợp với thiên nhiên., giữa con người và trăng quan hệ tình cảm đẹp đẽ, ân tình.Thời hiện tại – Vầng trăng lãng quênVầng trăng bị lãng quên bởi con người có sự thay đổi: không gian khác biệt ( làng quê- th.phố), thời gian khác( tuổi thơ- người lính- công chức), điều kiện sống khác ( ánh điện, cửa gương)Cuộc sốnghiện đại bận bịu,hối hả, con người không có điều kiện nhớ về quá khứ, chẳng mấy ai chú ý đến vầng trăng.Niềm suy tư hối hận – Vầng trăng nhắc nhởTrăng đột ngột xuất hiện, con người đối diện với trăng, quá khứ hiện về, cãmúc rưng rưng, con người nhận ra sự vô tình của mình.Trăng cứ tròn vành vạnh, vẻ đẹp vĩnh hằng của thiên nhiên, là biểu tượng nguyên vẹn của một quá khứ đẹp đẽ, nhắc nhở con người không được lãng quên.Ý NGHĨA VĂN BẢNBài thơ khắc họa một khía cạnh trong vẻ đẹp của người lính sâu nặng nghĩa tình, thủy chung sau trước.ánh trăng(Nguyễn Duy)1. Tác giả, tỏc ph?m: I. Tỡm hi?u chung. – Tờn th?t l� Nguyễn Duy Nhuệ sinh năm1948 Quê: Thanh Hoá.

Tiết 58Văn bản: – Năm 1966, Nguyễn Duy gia nhập quân đội .

– Sau năm 1975, ông chuyển về làm báo “Văn nghệ giải phóng”.

– Nguyễn Duy là một guương mặt tiêu biểu trong lớp nhà thơ trẻ thời chống Mĩ cứu nuước và tiếp tục bền bỉ sáng tác. – Ông đưuợc trao giải nhất cuộc thi thơ của báo “Văn nghệ”năm 1972-1973.* Cuộc đời:* Sự nghiệp: – Tập thơ “ánh trăng”đưuợc tặng giải A của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1984.Một số tác phẩm tiêu biểu của Nguyễn Duyánh trăng(Nguyễn Duy)1. Tỏc gi?, tỏc ph?m: I. Tỡm hi?u chung.Tiết 58Văn bản: – In trong tËp th¬ “¸nh tr¨ng”, viÕt n¨m 1978, kho¶ng ba n¨m sau ngµy ®Êt nư­íc gi¶i phãng, t¹i thµnh phè Hå ChÝ Minh.

* Tỏc ph?m:TÁC GIẢTÁC PHẨMNguyễn Duy tên khai sinh là Nguyễn Duy Nhuệ, sinh năm 1948 tại Thanh Hóa, gia nhập quân đội 1966. Sau 1975 chuyển về làm ở báo Văn nghệ (Tp HCM), là nhà thơ trưởng thành trong thời chống Mỹ.Bài thơ in trong tập thơ ” Ánh trăng”, đạt giải A của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1978.TIẾT 58: ÁNH TRĂNG ( Nguyễn Duy )TUẦN 12TÁC GIẢNguyễn Duy tên khai sinh là Nguyễn Duy Nhuệ, sinh năm 1948 tại Thanh Hóa, gia nhập quân đội 1966. Sau 1975 chuyển về làm ở báo Văn nghệ (Tp HCM), là nhà thơ trưởng thành trong thời chống Mỹ.TÁC PHẨMBài thơ in trong tập thơ ” Ánh trăng”, đạt giải A của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1978.NỘI DUNGánh trăng(Nguyễn Duy)Hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỉ

Trần trụi với thiên nhiênhồn nhiên nhuư cây cỏngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa

Từ hồi về thành phố quen ánh điện cửa gưuơngvầng trăng đi qua ngõnhuư nguười dưung qua đuờngThình lình đèn điện tắtphòng buyn-đinh tối omvội bật tung cửa sổđột ngột vầng trăng tròn

Ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì rưung ruưngnhuư là đồng là bểnhưu là sông là rừng

Trăng cứ tròn vành vạnhkể chi ngưuời vô tìnhánh trăng im phăng phắcđủ cho ta giật mình.2. D?c, tỡm hi?u t? khú: ánh trăng(Nguyễn Duy)1. Tỏc gi?, tỏc ph?m: I. Tỡm hi?u chung.Tiết 58Văn bản:2. D?c, tỡm hi?u t? khú: 3. Cấu trúc văn bản: a. Thể thơ:– Bài thơ được làm theo thể thơ gì?– 5 chữ– Xác định bố cục của bài thơ? b. Bố cục:– 3 phầnHồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỉ

Trần trụi với thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩaNgửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì rưng rưngnhư là đồng là bểnhư là sông là rừng

Trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhánh trăng im phăng phắcđủ cho ta giật mình.Từ hồi về thành phốquen ánh điện cửa guươngvầng trăng đi qua ngõnhuư nguười dưung qua đưuờng

Thình lình đèn điện tắtphòng buyn-đinh tối omvội bật tung cửa sổđột ngột vầng trăng tròn` Vầng trăng hiện tạiCảm xúc và suy ngẫm của nhà thơVầng trăng quá khứánh trăng(Nguyễn Duy)1. Tỏc gi?, tỏc ph?m: I. Tỡm hi?u chung.Tiết 58Văn bản:2. D?c, tỡm hi?u t? khú: 3. Cấu trúc văn bản: a. Thể thơ:– Bài thơ sử dụng phương thức biểu đạt chính là gì?– 5 chữ b. Bố cục:– 3 phần c. Phương thức biểu đạt:– Biểu cảm kết hợp với tự sự.

Từ ngày về thành phốquen ánh điện, cửa gươngvầng trăng đi qua ngõnhư người dưng qua đường

a. Hoàn cảnh sống hiện tại:– Nhân vật trữ tình gặp lại ánh trăng trong tình huống nào?Tiết 58- Văn bản: ÁNH TRĂNG (Nguyễn Duy) II. Tìm hiểu chi tiết văn bản:I. Tìm hiểu chung:2. Vầng trăng hiện tại.b. Tình huống gặp lại vầng trăng:

Thình lình đèn điện tắtphòng buyn- đinh tối omvội bật tung cửa sổđột ngột vầng trăng trònThình lìnhvộiđột ngộtTình huống: Mất điện, phòng tối om, vội vàng mở tung cửa sổ. “Đột ngột” gặp lại cố nhân: “vầng trăng”Thời hiện tại – Vầng trăng lãng quênVầng trăng bị lãng quên bởi con người có sự thay đổi: không gian khác biệt (làng quê- th.phố), thời gian khác (tuổi thơ- người lính- công chức), điều kiện sống khác ( ánh điện, cửa gương)Cuộc sống hiện đại bận bịu, hối hả, con người không có điều kiện nhớ về quá khứ, chẳng mấy ai chú ý đến vầng trăng.TIẾT 58: ÁNH TRĂNG ( Nguyễn Duy )TUẦN 12TÁC GIẢNguyễn Duy tên khai sinh là Nguyễn Duy Nhuệ, sinh năm 1948 tại Thanh Hóa, gia nhập quân đội 1966. Sau 1975 chuyển về làm ở báo Văn nghệ (Tp HCM), là nhà thơ trưởng thành trong thời chống Mỹ.TÁC PHẨMBài thơ in trong tập thơ ” Ánh trăng”, đạt giải A của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1978.NỘI DUNGQuá khứ tái hiện với kỷ niệm- Vầng trăng tình nghĩaHồi nhỏ( tuổi thơ), hồi chiến tranh( người lính) vầng trăng gắn bó – tri kỷ.Con người có cuộc sống giản dị, hồn nhiên, không bận bịu toan tính, hòa hợp với thiên nhiên., giữa con người và trăng quan hệ tình cảm đẹp đẽ, ân tình.Thời hiện tại – Vầng trăng lãng quênVầng trăng bị lãng quên bởi con người có sự thay đổi: không gian khác biệt ( làng quê- th.phố), thời gian khác( tuổi thơ- người lính- công chức), điều kiện sống khác ( ánh điện, cửa gương)Cuộc sốnghiện đại bận bịu,hối hả, con người không có điều kiện nhớ về quá khứ, chẳng mấy ai chú ý đến vầng trăng.

Vì ta v?n hay gi?t mìnhVì trang đã g?i l?i k? ni?m xuaVÌ ta dã không ph?i mà trang thì r?ng lu?ngVì trang r?t cao và r?t xa54321HẾT GIỜ Caâu 1: Tại sao aùnh trăng im phăng phắc lại laøm cho ta giật mình ?

Sống ân nghĩa, thuỷ chungBao dung và độ lượngKhông được vô ơn, thay lòng đổi dạCả A,B,C54321HẾT GIỜCâu 2: Bài thơ “A�nh trăng” đã để lại trong tâm hồn người đọc những bài học thấm thía nào về đạo lí?

1. Tưởng tượng mình là nhân vật trữ tình trong “Ánh trăng”, em hãy diễn tả dòng cảm nghĩ trong bài thơ thành một bài tâm sự ngắn?2. Soạn bài : văn bản Làng của Kim Lân.– Đọc văn bản và tóm tắt văn bản– Soạn bài theo câu hỏi trong sách giáo khoa.

 HƯỚNG DẪN VỀ NHÀ CHÚC CÁC EM VUI KHOẺ, HỌC GIỎI

Cập nhật thông tin chi tiết về De Thi Bai Van Tu Su trên website Bac.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!