Xu Hướng 12/2022 # Luật Sư Trịnh Văn Quyết: Người Tiếp Lửa Ươm Mầm Hy Vọng / 2023 # Top 19 View | Bac.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Luật Sư Trịnh Văn Quyết: Người Tiếp Lửa Ươm Mầm Hy Vọng / 2023 # Top 19 View

Bạn đang xem bài viết Luật Sư Trịnh Văn Quyết: Người Tiếp Lửa Ươm Mầm Hy Vọng / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Bac.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tháng 9/2013, tại Lễ khai giảng Khóa 38 Đại học Luật Hà Nội, TS. Trịnh Văn Quyết, Tổng giám đốc Công ty Luật SMiC đã công bố thành lập Quỹ Học bổng SMiC, trao thường niên cho những sinh viên luật có thành tích học tập xuất sắc. Ít ai biết rằng, luật sư Trịnh Văn Quyết danh tiếng, thành đạt ngày hôm nay đã trải qua những năm tháng sinh viên vô cùng vất vả nên anh hiểu hơn ai hết ý nghĩa của nguồn động viên này đối với những sinh viên luật đang miệt mài dệt ước mơ trên ghế giảng đường.

Trịnh Văn Quyết là một luật sư trẻ, thành đạt là điều mà ai cũng dễ dàng nhận thấy. Nhưng khi tiếp xúc với anh, nhiều người sẽ ngạc nhiên và tự hỏi, điều gì đã giúp một sinh viên luật khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng như anh đạt được những thành công vượt trội như vậy?

Có một slogan được Tập đoàn FLC mà anh làm Chủ tịch treo trịnh trọng ở Phòng Khánh tiết, đó là: “Vững niềm tin, bền ý chí”. Anh tâm sự, “niềm tin” và “ý chí” chính là hai “bảo bối” giúp anh vượt qua mọi khó khăn trong những ngày đầu gây dựng sự nghiệp.

Sinh năm 1975 trong một gia đình công chức bình thường ở Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc, từ nhỏ, Trịnh Văn Quyết đã mơ ước trở thành một luật sư danh tiếng. Có điều, con đường đến với ước mơ của anh không hề bằng phẳng như nhiều người vẫn nghĩ. Nhà nghèo, học hết cấp ba, Trịnh Văn Quyết gác bút nghiêng vào thành phố Hồ Chí Minh học nghề sửa chữa điện tử. Sau hai năm lăn lộn kiếm tiền nơi đất khách quê người, anh trở lại Hà Nội viết tiếp giấc mơ trở thành sinh viên Đại học Luật của mình. Không chỉ thế, vừa học Luật, anh vừa học luôn Học viện Hành chính Quốc gia, hệ cử nhân chính quy khóa đầu tiên. “Nghĩ lại thời sinh viên thấy mình quá vất vả. Vừa đi học, vừa đi làm thêm, một đồng cũng quý. Nhiều lúc muốn ăn bánh mì cũng không có tiền mua”, luật sư Trịnh Văn Quyết bồi hồi nhớ lại.

Trong hoàn cảnh ấy, anh sinh viên gày gò trường Luật đã học tập không biết mệt mỏi và chưa bao giờ từ bỏ niềm say mê công việc. “Lúc nào tôi cũng xác định rằng mình phải chuẩn bị một hành trang kiến thức thật tốt và đặc biệt là phải chịu khó, tâm huyết với bất kỳ công việc gì mình đang làm, định làm”. “Nhưng để thành công, bên cạnh nỗ lực, tâm huyết, còn cần phải có may mắn và phải biết….liều đúng lúc!”, luật sư Trịnh Văn Quyết chia sẻ.

Tiến sỹ, Luật sư Trịnh Văn Quyết trao học bổng cho sinh viên Đại học Luật Hà Nội

“Luôn muốn khích lệ tinh thần học tập cho các em sinh viên”

Năm 1999, sau khi ra trường “chậm hơn nhiều” so với bạn bè cùng khóa, Trịnh Văn Quyết đứng ra lập Công ty Tư vấn đầu tư SMiC, sau đó là Văn phòng Luật sư SMiC, nay là Công ty Luật SMiC. Lĩnh vực hoạt động chính của SMiC là cung cấp dịch vụ tư vấn về luật doanh nghiệp, đầu tư, sở hữu trí tuệ và quản lý cho các doanh nghiệp, tổ chức, khách hàng trong và ngoài nước.

Đây là lựa chọn gây bất ngờ của anh bởi khi đó sinh viên Luật mới ra trường ít ai chọn cho mình con đường mông lung này mà thường đầu quân cho các công ty luật trong nước hoặc nước ngoài để học hỏi kinh nghiệm và kiếm tiền lương ổn định.

Thế rồi, sau rất nhiều nỗ lực lao động không biết mệt mỏi, thành công cứ tiếp nối thành công đến với Luật sư Trịnh Văn Quyết. Chỉ sau 5 năm hoạt động, SMiC đã trở thành công ty hàng đầu ở Việt Nam với hàng trăm vụ việc tư vấn, đại diện bảo vệ quyền lợi của khách hàng trong và ngoài nước. Mà những khách hàng tìm đến SMiC đều là những khách hàng vừa “khủng”, vừa kỹ tính như Honda Việt Nam, Công ty khai thác mỏ Asian của Canada, Tập đoàn xây dựng Doosan Hàn Quốc, Tập đoàn viễn thông hàng đầu thế giới Huawei, Tập đoàn hàng đầu của Đức về hóa chất SurTec International…. Lúc bấy giờ, những người từng nghi ngờ quyết định của anh mới nhận ra rằng, anh đã “nhìn xa” và nắm bắt được cơ hội “tiếp sóng” cho các nhà đầu tư nước ngoài bắt đầu tìm đến thị trường Việt Nam để đầu tư và kinh doanh.

Ông Trịnh Văn Quyết giới thiệu dự án Hồ Cẩm Quỳ mà Tập đoàn FLC đang đầu tư ở Ba Vì, Hà Nội với Bộ trưởng Bộ Xây dựng Trịnh Đình Dũng.

Từ những thành công trong lĩnh vực pháp luật, luật sư Trịnh Văn Quyết mở rộng đầu tư sang bất động sản, chứng khoán… Ở lĩnh vực nào, anh cũng nhận được những thành công nổi trội. Đến nay, Trịnh Văn Quyết đã là cái tên “đình đám” trên sàn chứng khoán, đứng trong Top 50 người giàu nhất thị trường chứng khoán Việt Nam.

Có điều, những kỷ niệm sâu sắc về một thời sinh viên gian khó cứ trở lại với anh mỗi khi anh nhìn thấy một sinh viên luật học giỏi phải quay cuồng trong mớ lo “cơm, áo, gạo, tiền”. Anh âm thầm trở về Đại học Luật Hà Nội đề nghị được cùng nhà trường trao học bổng cho các học sinh giỏi vượt khó. Đến năm 2013 thì Quỹ Học bổng SMIC chính thức ra đời. Trong giai đoạn 1 (2013 – 2018), Quỹ Học bổng SMIC dành 250 triệu đồng để trao học bổng thường niên cho các sinh viên luật có thành tích học tập xuất sắc, mỗi xuất trị giá 5 triệu đồng. Luật sư Trịnh Văn Quyết khẳng định: “Chúng tôi mong muốn xây dựng Học bổng SMiC trở thành một học bổng danh giá đối với sinh viên Đại học Luật Hà Nội, thực sự trở thành nguồn động lực, khích lệ tinh thần học tập, vượt khó của các em sinh viên”. Không chỉ sẵn sàng nâng giá trị Học bổng lên gấp đôi hoặc hơn thế nữa, Công ty Luật SMiC cũng sẵn sàng nhận các em sinh viên đã được nhận Học bổng về làm việc sau khi các em ra trường.

Nhưng có lẽ, bên cạnh Quỹ Học bổng SMiC, câu chuyện về luật sư Trịnh Văn Quyết mới chính là nguồn động lực khích lệ tinh thần dám ước mơ và dám theo đuổi tới cùng ước mơ của mỗi người.

Luật Sư Trịnh Hội Viết ‘Tôi Muốn’ / 2023

Cũng lâu rồi tôi không viết lách gì cả. Phần bận bịu công việc, phần cũng chẳng thấy có điều gì đáng viết.

Nhất là khi quanh tôi, từ Facebook cho đến ngoài đời, đâu đâu cũng thấy có người viết hay hơn mình. Kể cả ở ý tưởng về những vấn đề mà tôi nghĩ tôi biết rõ cũng có người đã đi trước tôi hằng mấy thập niên.

Như hôm nọ đọc quyển ‘Ký’ của nhà báo Đinh Quang Anh Thái nói về anh Trần Văn Bá, người đã bị nhà nước Việt Nam bắt xử tử vào đầu thập niên 1980. Đọc xong tôi mới được biết là trước khi anh quyết định từ bỏ gia đình, cuộc sống sung túc ở Paris để trở về Việt Nam kháng chiến, anh đã tuyên bố câu chuyện tỵ nạn chỉ chấm dứt một khi Việt Nam có tự do, dân chủ.

Thế vậy mà tôi phải đợi đến sau hơn 20 năm làm việc tỵ nạn mới nghiệm ra được điều này. Và cũng sau hơn hai mươi năm, ở độ tuổi ‘tứ thập nhi bất hoặc’ này, tôi mới thấy rõ, biết rõ và muốn nói rõ suy nghĩ của mình để từ đó mong là chúng ta có thể cùng nhau tìm ra một giải pháp cho dân tộc.

Cảnh sát Bangladesh cho người tỵ nạn qua biên giới Đoàn vượt biên bị đưa về trại giam NV Nguyễn Tâm: ‘Đảng Dân Chủ khó lật ngược thế cờ’ ‘Dân chủ Trung Quốc làm lu mờ Phương Tây’

Điều thứ nhất tôi muốn nói rõ là ngày nào đất nước Việt Nam còn độc quyền chính trị thì ngày đó vẫn còn nhiều người Việt bỏ nước ra đi. Họ có thể ra đi vì miếng cơm manh áo, vì lo cho gia đình, vì tương lai con cái, hoặc vì không chịu đựng nổi sự đàn áp của chế độ.

Hoặc gần đây còn nổi lên những hình thức tỵ nạn mới, như tỵ nạn giáo dục, tỵ nạn y tế, tỵ nạn môi trường, đến từ những người bất an về tương lai của bản thân và gia đình trên mảnh đất bị phủ bóng bởi chế độ độc đảng.

Tựu trung lại, tất cả đều sẵn sàng đánh đổi những gì thân thuộc và quan trọng nhất, thậm chí cả mạng sống của mình, để mưu cầu tự do, hạnh phúc ở một nơi khác.

Và sẽ không có bất kỳ cá nhân, tổ chức, hoặc quốc gia nào có thể hoàn toàn khép lại câu chuyện tỵ nạn Việt Nam, cho dù họ cố gắng cách mấy đi chăng nữa.

Câu chuyện tỵ nạn chỉ có hồi kết một khi nhà nước Việt Nam thực thi và tôn trọng những quyền tự do căn bản nhất của tất cả mọi công dân. Đó là các quyền dân sự và chính trị bao gồm quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội và tự do tranh cử.

Kể từ bây giờ cho đến lúc ấy, mọi nỗ lực cứu giúp người tỵ nạn, tuy cần thiết và rất cần làm, chỉ là giải pháp nhân đạo tạm thời nhưng sẽ không giải quyết được tận gốc rễ vấn đề. Chính vì vậy mà trong những năm gần đây, cá nhân tôi và tổ chức VOICE mà hiện tôi là Giám Đốc Điều Hành đã chú trọng hơn trong công việc đào tạo và giúp đỡ những nhà hoạt động xã hội dân sự trong nước.

Dân biểu Hoa Kỳ kêu gọi VN thả nhà hoạt động “Đừng mong mỏi nhiều, đặc biệt là vào nước Mỹ” Bên trong khóa huấn luyện ‘xã hội dân sự vì Việt Nam’

Họ là tiếng nói lương tâm của Việt Nam, là tương lai của một đất nước Việt Nam tự do và nhân bản. Nếu muốn thấy những thay đổi cụ thể, lâu dài và bền vững trong xã hội, chúng ta cần phải tìm cách hết sức giúp đỡ họ.

Từ một Đoan Trang dám nói thẳng, nói thật về những bất công trong xã hội cho đến Trần Huỳnh Duy Thức sẵn sàng tiếp tục ngồi tù với bản án 16 năm. Từ một Hoàng Đức Bình tranh đấu cho cả một cộng đồng ở Nghệ An trắng tay vì đại hoạ Formosa cho đến một Lê Công Định không chút sờn lòng dù có phải vào tù một lần nữa.

Chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để giúp cho những tiếng nói lương tâm ấy được đi xa hơn, đến với nhiều người hơn.

Nhưng. Chúng ta cũng cần phải nhìn nhận ra rằng nếu chỉ có bấy nhiêu từng ấy người dám nói, dám làm, trong một đất nước có trên 92 triệu dân trong nước và 4 triệu người ở hải ngoại thì tôi nghĩ khó mà thấy được những thay đổi lớn lao trong xã hội. Phải có không chỉ một Đoan Trang mà là mười Đoan Trang, không chỉ một Hoàng Đức Bình mà là một trăm Hoàng Đức Bình, và một ngàn Trần Huỳnh Duy Thức, và một vạn người như Lê Công Định.

Chắc chắn khi ấy những quyền tự do căn bản nhất của một công dân mà tôi vừa nêu trên sẽ được thực thi và tôn trọng dưới bất kỳ thể chế nào.

Công việc không dễ dàng

Tôi muốn thấy điều đó xảy ra trong tương lai, trong một thời gian gần nhất. Và vì vậy tôi mong là trong những năm tháng sắp tới sẽ có nhiều tổ chức, hội đoàn trong và ngoài nước chú trọng hơn trong công việc đào tạo, giúp đỡ các nhà hoạt động trẻ và những dự án của họ.

Dĩ nhiên tôi cũng biết đây không phải là một công việc dễ dàng. Đào tạo một thế hệ trẻ có đủ các kỹ năng, kiến thức và nhất là tầm nhìn trong bối cảnh toàn cầu hoá hiện nay cần một sự đầu tư nghiêm túc, dài hạn và đa dạng.

Nghiêm túc có nghĩa là chương trình đào tạo cần phải được chuyên nghiệp hoá, có giảng viên kinh nghiệm, thật lòng, có sự liên kết với các tổ chức quốc tế khác để cho các em có cơ hội làm việc thực tập trước khi về nước.

Dài hạn có nghĩa là chương trình đào tạo có thể kéo dài một hoặc hai tuần nhưng nó cũng có thể lâu hơn, sáu tháng hoặc dài hơn nữa tuỳ vào trình độ và kỹ năng của các thực tập sinh được chọn.

Và đa dạng có nghĩa là phong trào xã hội dân sự độc lập tại Việt Nam cần có nhiều chuyên gia hơn nữa trong nhiều lãnh vực khác nhau như báo chí, luật pháp, tự do tôn giáo, môi trường, v.v…

Điều đó cũng có nghĩa là nó sẽ tốn rất nhiều công sức và tiền bạc. Nhưng sau hơn 20 năm học và làm việc trên nhiều lãnh vực cũng như vùng miền khác nhau trên thế giới, tôi không thấy có cách nào khác hơn để có thể đảm bảo cùng một lúc những thay đổi lớn lao mang tính cách bước ngoặt trong xã hội Việt Nam nhưng lại tránh được bạo loạn.

VN: Con thuyền ‘không bến’ hay ‘nhiều bến’? Đại sứ Mỹ ‘quan ngại’ về phiên xử bất đồng Vì sao giới trẻ Mỹ nay thích Chủ nghĩa Xã hội?

Sự biến mình tự thay đổi từ chủ nghĩa kỳ thị chủng tộc của Nam Phi hay từ thể chế độc tài quân phiệt của Nam Hàn và Đài Loan sang tự do, dân chủ trong hai thập niên 1970 – 1990 là những thí dụ điển hình cho thấy bất kỳ dân tộc nào cũng có thể đạt được giấc mơ dân chủ mà không phải trải qua cảnh đao binh, khói lửa.

Miễn là họ có quyết tâm lớn lao thực hiện kế hoạch đó.

Và đó cũng là điều cuối cùng tôi muốn nói. Tôi muốn thấy ở chính bản thân tôi có một sự đầu tư chín chắn cho vấn đề này. Không phải chỉ trong phạm vi của một tổ chức như VOICE mà là cho cả một phong trào xã hội dân sự độc lập trong nước. Để nó đảm bảo được rằng cho dù có bất kỳ biến động nào trong tương lai, Đảng Cộng Sản Việt Nam hay bất kỳ đảng phái nào khác lên cầm quyền sau khi thắng cử, họ sẽ phải bị những định chế dân chủ kiểm soát và cân bằng quyền lực.

Những định chế ấy chắc chắn chỉ sẽ được xây dựng và nuôi dưỡng bởi một nền xã hội dân sự độc lập, mạnh mẽ, đa dạng.

Nhưng làm thế nào để chúng ta có thể đạt được điều đó? Tôi đã có một kế hoạch cụ thể nào chưa?

Tôi nghĩ chúng ta có thể đạt được điều đó nếu như cộng đồng chúng ta quan tâm hơn về công việc đào tạo, làm việc nhiều hơn với các tổ chức quốc tế khác có cùng mối quan tâm như Civil Rights Defender, Taiwan Foundation for Democracy, Open Society Foundations.

Và quan trọng hơn hết là huy động được một số vốn lớn nhằm mục đích đầu tư dài hạn để mỗi năm phong trào xã hội dân sự độc lập sẽ có một nguồn tài chính hỗ trợ lâu dài, vững chắc mà không phải trông đợi vào bất kỳ cá nhân hoặc tổ chức nào.

Tuỳ vào sự nhiệt tâm góp ý của các bạn đọc xa gần sau bài viết này, tôi sẽ tiếp tục chia sẻ những cảm nghĩ của tôi. Để mong là mỗi người một việc, chúng ta sẽ cùng nắm tay nhau đi đến một giải pháp chung cho đất nước.

Đóng Vai Người Cháu Trong Văn Bản “Bếp Lửa” / 2023

Hồi ức về bếp lửa đã làm bớt đi cái lạnh lẽo của mùa đông xa quê. Nơi đó năm xưa bà vẫn tảo tần hôm sớm. Dáng bà còng lưng thổi bếp, thổi mãi cho đến khi bếp cháy và tỏa ra hơi ấm nồng nàn, hơi ấm của lửa tỏa ra khắp căn bếp nhỏ ấm tâm hồn của hai bà cháu

“Một bếp lửa chờn vờn sương sớm

Một bếp lửa ấp iu nồng đượm

Cháu thương bà biết mấy nắng mưa.”

Hình ảnh bếp lửa đã gợi lên tâm trí tôi, quá khứ hiện về như một cuộn phim quay chậm. Tuổi thơ được sống bên bà, cùng bà nhóm lửa. Lên bốn tuổi tôi đã quen mùi khói. Năm 1945, năm ấy nạn đói khủng khiếp xảy ra do chính sách cai trị của Pháp nên gia đình tôi đói mòn đói mỏi. Bố tôi đi đánh xe, khô rạc ngựa rầy. Bà đi đào những củ khoai, củ sắn rồi nướng cho tôi ăn. Mỗi khi đi đào khoai đào sắn cứ về nhà là chân tay bà lại lấm len bùn đất, tôi nhìn bà mà thương cho bà.

Tám năm ròng sống cùng bà, tôi cùng bà nhóm lửa, nghe bà kể chuyện những ngày ở Huế, bà dạy tôi làm, bà chăm tôi học. Bà là người thầy đầu tiên trong cuộc đời tôi.

Tuổi thơ tôi đã phải sống trong chiến tranh đầy bom đạn dữ dội. Năm ấy giặc đốt làng, làng xóm đỡ đần bà dựng lại túp lều tranh. Bà dặn tôi gửi thư cho bố không được kể lung tung cứ bảo nhà vẫn được bình yên để cho bố mẹ yên tâm mà công tác.

Hình ảnh bà tôi tần tảo sớm chiều cùng bếp lửa, mái tóc bà bạc phơ, lưng bà đã còng đi. Bếp lửa do tay bà nhóm lên tỏa hơi ấm khắp căn lều nhỏ, sưởi ấm cả lòng tôi. Ngày ngày bà nhóm lên bếp lửa cũng là nhóm niềm vui, bà không những là người nhóm lửa, giữ lửa mà còn là người truyền lửa, truyền niềm tin, sự sống cho tôi.

“Giờ cháu đã đi xa. Có ngọn khói trăm tàu

Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả

Nhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhở:

– Sớm mai này bà nhóm lửa lên chưa?…”

Giờ đây tôi đã trưởng thành, có những niềm vui mới, tình cảm mới, bến bờ mới nhưng tôi không thể nào quên bà ngồi bên bếp lửa thổi những ngọn lử niềm tin, ngọn lửa ấm áp. Dù có đi đâu về đâu con người ta vẫn nhớ về kỉ niệm thơ ấu của mình.

Tôi nhớ bà quá! Bây giờ tôi chỉ ước được về ngày bên bà, ôm chặt bà. Cùng bà nhóm lửa lên mỗi sớm chiều, nghe bà kể lại chuyện những ngày ở Huế. Cùng bà ngồi ăn những củ khoai, củ sắn nóng hổi bên bếp lửa. Tình yêu thương, lòng biết ơn trong gia đình chính là cội nguồn của tình yêu quê hương, đất nước, con người.

Luật Sư Trịnh Hội: Tôi Đến Từ Việt Nam! – Voice / 2023

Luật sư Trịnh Hội: Tôi đến từ Việt Nam!

Luật sư Trịnh Hội, Giám đốc điều hành tổ chức VOICE, phát biểu tại Draper Hills Summer Fellowship 2017. Trong bài nói chuyện, ông kể về hành trình trở thành người đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam. Hành trình từ một thanh niên luôn cố quên đi một quê hương với đau thương và mất mát đến một luật sư đi khắp thế giới và luôn giới thiệu “Tôi đến từ Việt Nam”.

Xin chào các bạn. Chào mừng đến với Draper Hills Summer Fellowship TED Talk 2017. Tôi là Trịnh Hội, không phải hôi, của mùi hôi trong tiếng Việt. Tên tôi là Trịnh Hội, “Tôi đến từ Việt Nam”. Đó sẽ là tiêu đề cho bài nói chuyện của tôi hôm nay. Một số bạn có lẽ nghĩ là: “Tại sao anh ấy lại muốn nói rằng anh ấy đến từ Việt Nam? Chẳng phải quá rõ ràng hay sao?”.

Điều đó đã và đang là hiển nhiên đối với các bạn, nhưng đối với cá nhân tôi thì trong một khoảng thời gian rất dài, nó hoàn toàn không phải là điều hiển nhiên. Trong một khoảng thời gian rất dài tôi đã từng không tự hào khi phải nói “tôi đến từ đâu”.

Nếu bạn nhìn vào phía trước, trên bàn của bạn, mỗi người đều có một lá cờ đại diện cho quốc gia mà bạn đến. Tôi không có, không phải là vì Frank đã quên chuẩn bị cho tôi, mà vì hôm đầu tiên, tôi đã lấy lá cờ đó ra và trả lại cho Sarina. Và Sarina đã rất tử tế khi nói rằng không sao cả nếu tôi không muốn lá cờ đó. Lá cờ không đại diện cho tôi, nó không có chính danh vì nó là một biểu tượng của sự áp bức. Đó là một lá cờ không những chẳng đại diện cho tôi mà cũng chẳng đại diện cho Việt Nam của tôi nữa, và tôi nghĩ… cũng là bởi vì tôi không được sinh ra dưới lá cờ đó.

Tuổi thơ nhiều khó khăn ở Việt Nam sau chiến tranh

Tôi sinh năm 1970 tại Việt Nam Cộng Hòa, hoặc gọi cách khác là Nam Việt Nam. Bạn có thể tưởng tượng nó giống như nước Đức trước 1989 hoặc Triều Tiên ngày nay với Nam Hàn và Bắc Hàn. Trong 5 năm tôi sống ở miền Nam Việt Nam và khi cuộc chiến kết thúc năm 1975, giây phút khi cả một quốc gia biến mất đó là khi tôi bắt đầu nhận thức hoặc gọi là bắt đầu có những ký ức về Việt Nam.

Hòa nhập vào cuộc sống mới ở đất nước Australia

Với tư cách là con trai của một người tị nạn, tôi đến Úc vào năm 15 tuổi. Khi tôi rời Việt nam, chúng tôi nghĩ rằng sẽ không bao giờ quay trở lại. Tôi cảm thấy Úc là một đất nước tuyệt vời với nhiều cơ hội. Bạn biết không? ở đó điện nước lúc nào cũng có, TV thì mở suốt. Tôi nghĩ đây mới là cuộc sống, đây là thân phận mới của tôi. Lý do không chỉ vì… tôi muốn quên khó khăn ở Việt Nam mà còn bởi vì tôi muốn vội vàng hòa nhập với cuộc sống mới. Tôi muốn trở thành một người Úc. Do đó, trong suốt quãng thời gian tại trường luật và ngay cả khi tôi nhận được việc làm tại Baker & McKenzie, một trong những văn phòng luật lớn nhất trên thế giới, bất cứ khi nào có ai đó hỏi tôi đến từ đâu tôi cũng sẽ nói tôi đến từ Úc.

Quyết định trở về Việt Nam

Nhưng vẫn có một cái gì đó dằn vặt, một câu hỏi luôn bám lấy tôi: Tôi có thực sự đến từ Úc? Nếu tôi thực sự từ Úc thì tại sao? Tại sao tôi nghĩ đến Việt Nam nhiều như vậy? Và thời gian thấm thoát đến năm 2007, sau khi trải qua một thời gian làm luật sư thiện nguyện tại Philippines, tôi quyết định trở về Việt Nam để tìm câu trả lời: Tôi có thực sự đến từ Việt Nam? Và cũng để làm sao, để tôi có thể tự hào khi nói rằng “Tôi đến từ Việt Nam!”.

Bạn biết không? Việt Nam lúc đó đang thay đổi, và tôi đã suy nghĩ lãng mạn như Omar. Tôi muốn quay trở về để xem mình có thể giúp gì để thay đổi đất nước. Nhưng tôi đã sai! Chuyến đi trở về Việt Nam trong vòng 6 tháng, tôi cũng bị công an bắt điều tra về các hoạt động nhân quyền và công việc tị nạn tôi đang làm ở Philippines. Và trước khi tôi nhận ra chuyện gì đang xảy ra, tôi đã không được phép ra khỏi Việt Nam. Tôi vẫn còn nhớ giây phút khi tôi đến Đại sứ quán Úc tại Việt Nam để xin họ giúp đỡ, và họ nói, họ không thể làm được gì bởi vì theo pháp luật Việt Nam, tôi là người Việt Nam.

Rồi thì, sau 6 tháng bị bắt điều tra, họ thả tôi và cho tôi 48 tiếng để rời khỏi Việt Nam, và tất nhiên… tôi đã phải rời đi. Từ đó đến nay đã 9 năm, tôi vẫn chưa được phép trở về quê hương. Tôi đã và đang cố gắng làm mọi thứ hết sức có thể, để có một ngày tôi được về lại Việt Nam.

Và hành động cho Việt Nam

Cảm ơn các bạn.

Cập nhật thông tin chi tiết về Luật Sư Trịnh Văn Quyết: Người Tiếp Lửa Ươm Mầm Hy Vọng / 2023 trên website Bac.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!