Phân Tích Văn Bản “Cổng Trường Mở Ra” Của Lý Lan

Phân tích văn bản “Cổng trường mở ra” của Lý Lan

“Cổng trường mở ra” của Lý Lan thuộc thể tuỳ bút viết dưới hình thức nhật kí. Việc lựa chọn thể loại này giúp cho tác giả có thể dễ dàng đi sâu vào khai thác thế giới nội tâm của người mẹ và đứa con với bao cảm xúc, suy nghĩ đan xen nhau.

Dưới hình thức những dòng nhật kí tâm tình, nhỏ nhẹ, văn bản “Cổng trường mở ra” giúp chúng ta hiểu được tấm lòng yêu thương sâu sắc của người mẹ với con và vai trò to lớn của nhà trường với cuộc sống của mỗi con người. Tác giả đã mô tả diễn biến tâm trạng của người mẹ hết sức tinh tế bằng việc kết hợp các biện pháp tu từ như: so sánh, ẩn dụ; các từ láy gợi hình nhằm diễn tả dòng cảm xúc miên man không dứt của người mẹ.

Trong đêm trước ngày con vào lớp một, người mẹ trằn trọc không ngủ được vì rất nhiều cảm xúc hổi hộp, lo âu, vui sướng, bổi hồi… đan xen với nhau.

Sự kiện “con bắt đầu vào lớp một” không chỉ là sự kiện trọng đại với con mà với cả chính người mẹ. Điểm khởi nguồn cho những dòng cảm xúc tuôn trào của mẹ với con chính là tình yêu thương vỗ hạn của mẹ dành cho con. Mẹ sống cùng tâm trạng với con và vui, buồn cùng con. Những suy nghĩ của mẹ miên man không theo một trình tự thời gian nào.

Đầu tiên, mẹ cảm nhận được sự đối lập trong tâm trạng mẹ và con. Mẹ thì trằn trọc không ngủ được, còn con thì “giấc ngủ đến dễ dàng như uống một li sữa, ăn một cái kẹo”. Nhìn con ngủ, lòng mẹ dâng lên tình yêu mến dạt dào: “mẹ thấy gương mặt thanh thoát của con tựa trên gối mềm, đôi môi hé mở và thinh thoảng chúm lại như đang mút kẹo”. Phải chăng con có thể thanh thản, vô tư đi vào giấc ngủ yên bình như vậy là vì con vẫn còn là một đứa trẻ ngây thơ, vì con được bao bọc trong vòng tay yêu thương của mẹ?

Mẹ nhớ lại tâm trạng “háo hức” của con lúc chiều khi chuẩn bị quần áo mới, giày nón mới, cặp sách mới, tập vở mới. Mẹ hiểu cái hăng hái của con khi “tranh” với mẹ dọn dẹp đổ chơi lúc chiều.

Mẹ “trằn trọc” không ngủ được không phải vì lo lắng. Mẹ hoàn toàn tin tưởng vào con: “Mẹ tin là con sẽ không bỡ ngỡ trong những ngày đầu năm học”, “Mẹ tin đứa con của mẹ lớn rồi”, “Mẹ tin vào sự chuẩn bị rất chu đáo của con trước ngày khai trường”. Điệp ngữ “mẹ tin” khẳng định sự tin tưởng, vững tâm của người mẹ ờ con của mình. Vậy lí do mẹ không ngủ được không phải vì con.

Mẹ đã hóa thân vào con để thấu hiểu tâm trạng của người con trong cả hành động và những tâm trạng khác thường so với mọi ngày. Sự thấu hiểu ấy bắt nguồn từ tình yêu thương vô bờ của mẹ với con. Mẹ như dõi theo từng hành động cũng như từng suy nghĩ, từng cảm xúc của con trước giò phút thiêng liêng và trọng đại ấy. Người mẹ trong tác phẩm thật nhạy cảm và tinh tế.

Mẹ không ngủ được vì “cứ nhắm mắt vào lại vang lên tiếng đọc bài trầm bổng: “Hằng năm cứ vào cuối thu… Mẹ tôi lại âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp”. Những kỉ niệm “sâu đậm về buổi khai trường đầu tiên ấy” ùa về trong tâm hồn mẹ. Những từ láy “nôn nao, hồi hộp, chơi vơi, hốt hoảng” diễn tả cả một thế giói tâm trạng thật phong phú của người mẹ, vừa có niềm vui, vừa có nỗi buồn, sự lo âu, sự hồi hộp, mong ngóng…

Nguyên nhân của những tâm trạng ấy là do khi bước vào cánh cổng trường là người mẹ bước vào một thế giới hoàn toàn mới lạ, không có bà ngoại, chẳng còn ai thân quen. Trước những hình ảnh lần đầu tiên được thấy đầy lạ lùng, bỡ ngỡ, người mẹ không khơi trào dâng bao dòng cảm xúc.

Mẹ hoàn toàn có thé kể cho con những điều sẽ xảy ra ở trường để con chuẩn bị tinh thần trước. Nhưng người mẹ trong bài đã suy nghĩ hoàn toàn khác. Mẹ muốn “nhẹ nhàng, cẩn thận và tự nhiên ghi vào lòng con. Để rồi bất cứ ngày nào đó trong cuộc đời, khi nhớ lại, lòng con lại rạo rực những cảm xúc báng khuâng, xao xuyến.” Mẹ muốn con tự khám phá.

Mẹ rất trân trọng và nâng niu khi truyền vào tâm hồn con những ấn tượng về ngày đầu tiên khai trường. Vì mẹ hiểu, tình cảm với thầy cô, mái trường là những tình cảm thiêng liêng nhất. Nó sẽ đánh thức trong con những tình cảm khác cao đẹp hơn và sẽ theo con đi suốt cuộc đời giống như nhà văn E. A-mi-xi đã nói: “Trường học là bà mẹ hiền”.

Bà ngoại đã nâng niu, giữ gìn những bâng khuâng, xao xuyến đó cho mẹ, và đến bây giờ mẹ lại trân trọng, gìn giữ nó cho con. Cứ như thế, bồi dưỡng tâm hồn của thế hệ trẻ là công việc truyền đời từ thế hệ này sang thế hệ khác giống như công việc truyền lửa qua mỗi bếp mà cha ông ta xưa thường làm. Bởi thế, không chỉ chuẩn bị cho con về trang phục, dụng cụ khi đến trường mới, mẹ còn chuẩn bị chu đáo về tâm trạng cho con. Không chỉ truyền cho con tình yêu thương, mẹ còn là người năng cánh, bồi đắp cho tâm hồn con những tình cảm cao đẹp khác.

Mẹ nghĩ về vai trò của nhà trường với cuộc sống mỗi con người. Ở Nhật, ngày khai trường là “ngày lễ của toàn xã hội”. Liên hệ như thế là người mẹ đã khẳng định được vai trò quan trọng của giáo dục. Bởi thế, “mỗi sai lầm trong giáo dục sẽ ảnh hưởng đến cả một thế hệ mai sau, và sai lầm một li có thể đưa thế hệ ấy đi chệch cả hàng dặm sau này.”

Nhà trường chính là cái nôi nuôi dưỡng và đào tạo thế hệ trẻ cho tương lai của đất nước. Người mẹ như hình dung ra hình ảnh mẹ dắt tay con qua cánh cổng và buông tay rồi nói: “Đi đi con, hãy can đảm lên, thế giới này là của con, bước qua cánh cổng trường là một thế giới ki diệu sẽ mở ra”. “Thế giới kì diệu” đó là thế giới của kiến thức, của chân trời khoa học, của bài học về cuộc sống, của những tình cảm thầy trò mến thương và của những ước mơ. Hành trang để con có thể bước vào thế giới ấy chính là tình yêu thương của bố mẹ.

Như vậy, cổng trường không chi mở ra với con trong ngày khai trường đầu tiên mà với cả mẹ cùng một thế giới tâm trạng phong phú. Tác giả không để người mẹ trò chuyện với con mà để người mẹ độc thoại nội tâm, nói với chính mình. Qua đó, ta vừa thấy được nhũng tâm sự của người mẹ khi nghĩ về con, khi nghĩ về kỉ niệm của mình và vai trò của nhà trường vối thế hộ trẻ.

Có hai buổi khai trường đầu tiên đã được nói tới: một là của người mẹ trong hồi ức, hai là của con trong sớm mai. Giữa hai thời điểm đó là những dòng suy nghĩ của người mẹ trải dài từ hồi ức đến hiện tại và sớm mai. Mẹ trải lòng mình để hình dung và hiểu rõ hơn về những điều sắp xảy ra với con, để chuẩn bị cho con những gì tốt nhất mà đón nhận một kỉ niệm sâu sắc nhất để lại ấn tượng nhiều nhất trong cuộc đời học sinh và để hạnh phúc hơn khi biết con mình đã bắt đẩu lớn khôn. Tình mẹ bao la, ấm áp theo mỗi bước đi và mỗi dòng suy nghĩ của con.

Người mẹ tin tưởng và khích lộ con can đảm đi lên phía trước cùng bạn bè đồng lứa tuổi. Như con chim non rời tổ chuyền cành sẽ tung cánh vào bầu trời bao la, đứa con của mẹ cũng vậy… Trường học là thế giới kì diệu của tuổi thơ. Mọi nhân tài xưa nay hầu hết đều vun trồng trong thế giới kì diệu đó.

Cuộc đời học sinh có rất nhiều ngày khai trường nhưng ngày khai trường để vào học lớp Một là ngày có dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm hồn mỗi người. Bước qua cánh cổng trường, một thế giới hoàn toàn mới mẻ mở ra với con người. Đó là thế giới của tri thức, kiến thức. Đó là thế giới của tâm hồn, tình cảm, thế giới của tình thầy trò, tình bạn ấm áp.

Nghị Luận Văn Bản Cổng Trường Mở Ra Của Lý Lan

A. Sơ đồ tóm tắt gợi ý B. Dàn bài chi tiết 1. Mở bài

Giới thiệu tác phẩm

Trích từ báo Yêu trẻ, số 166, Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 01/09/2000.

Nêu sơ lược về nội dung của văn bản: tâm trạng và những kỉ niệm của người mẹ trước ngày khai giảng của đứa con.

2. Thân bài

Nội dung của văn bản: đêm trước ngày khai trường của đứa con vào lớp Một, người mẹ không ngủ được. Ngắm nhìn con ngủ say, lặng người mẹ bồi hồi xúc động. Nhớ lại những việc làm của con ngày thường. Nhớ về những kỉ niệm tuổi thơ sâu sắc trong ngày khai giảng đầu tiên của mẹ. Lo cho tương lai của con. Mẹ liên tưởng đến ngày khai trường ở Nhật – một ngày lễ thực sự của xã hội – nơi mà mọi người thể hiện sự quan tâm sâu sắc đến thế hệ tương lai. Đó chính là tình cảm, niềm tin và khát vọng của người mẹ trẻ với tương lai đứa con.

Tâm trạng của hai mẹ con trong đêm trước ngày khai giảng

Đứa con: nằm ngủ và không có một mối bận tâm nào.

⇒ Háo hức, thanh thản, nhẹ nhàng,

Người mẹ: thao thức, chuẩn bị đồ dùng cho con, trằn trọc suy nghĩ.

⇒ Bâng khuâng, xao xuyến, trằn trọc, suy nghĩ miên man.

Tình cảm của người mẹ đối với con

Mẹ yêu thương con, lo lắng, chăm sóc, chuẩn bị chu đáo mọi điều kiện cho ngày khai trường đầu tiên của con.

Mẹ đưa con đến trường với niềm tin và kì vọng vào con.

Tầm quan trọng của nhà trường đối với thế hệ trẻ

Nhà trường mang lại tri thức, hiểu biết.

Bồi dưỡng tư tưởng tốt đẹp, đạo lí làm người.

Mở ra ước mơ, tương lai cho con người.

3. Kết bài

Bằng giọng văn trữ tình và nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, sâu sắc, tác giả đã đưa người đọc trở về với thế giới thần tiên của tuổi thơ.

Qua bài văn, chúng ta cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng, đồng thời thấy được tầm quan trọng của nhà trường đối với mỗi con người và toàn xã hội.

C. Bài văn mẫu

Đề bài: Nghị luận văn bản Cổng trường mở ra của Lý Lan

“Vào đêm trước ngày khai trường của con, mẹ không ngủ được. Một ngày kia, còn xa lắm, ngày đó con sẽ biết thế nào là không ngủ được. Còn bây giờ giấc ngủ đến với con dễ dàng như uống một li sữa, ăn một cái kẹo. Gương mặt thanh thoát của con tựa nghiêng trên gối mềm, đôi môi hé mở và thỉnh thoảng chúm lại như đang mút kẹo”. Đoạn văn ấy cứ mãi khắc sâu trong tôi sau khi đọc xong văn bản “Cổng trường mở ra” của Lí Lan cùng với bao tâm trạng vui mừng, buồn lo khó tả của người mẹ.

Biểu Cảm Về Văn Bản Cổng Trường Mở Ra Của Lý Lan

Đọc bài văn, tôi như cảm nhận rõ tâm trạng, suy nghĩ của mẹ vào đêm trước ngày khai trường của con. Bồi hồi, xao xuyến, bâng khuâng… đó là tất cả những gì mẹ cảm nhận được khi nhớ về ngày khai trường của chính mình. Mẹ hồi tưởng nhớ lại cái ngày mẹ cùng bà ngoại tiến đến ngôi trường và nỗi chơi vơi, hốt hoảng khi cổng trường đóng lại.

Qua những câu văn đầy cảm xúc, tôi hình dung được một cô bé trạc lớp một đang đứng giữa một biển người, mắt hưứng về phía cổng trường – nơi có mẹ cô đứng đó, vẫy tay chào. Nỗi lo sợ không người thân, người chia sẻ sẽ khiến cô bé như mất đi sự tự tin, hoạt bát vốn có. Nhưng phải chăng đó là thử thách khó khăn đầu đời mà cô bé phải vượt qua. Chắc hẳn, sẽ có nhiều người như tôi, cũng xao xuyến khi hiểu được nỗi lòng mỗi người học sinh bước chân qua thế giới mới. Trong tâm trí mẹ lúc này, không còn chút gì là lo lắng cho ngày khai trường của con nữa, tất cả chĩ là câu nói: “Hằng năm, cứ đến cuối thu, mẹ tôi lại âu yếm dẫn tôi đi trên con đường dài và hẹp”. Liệu bạn có bao giờ tự hỏi: “Mình cảm thấy gì trong ngày khai trường đầu tiên?”. Liệu bạn có bao giờ cảm thấy bâng khuâng vì những xúc cảm trong ngày đầu tiên bước vào trường ùa về? Người mẹ đã liên tưởng cảm xúc của mình cách đây mấy chục năm. Bây giờ, tất cả vẫn hiện lên rõ ràng, hệt như mẹ đang ở trong cái ngày đó vậy.

Bài văn thể hiện sự tin tưởng của mẹ đối với nhà trường, đối với thầy, cô giáo. Phải, ai cũng biết: một sai lầm – cả một thế hệ đi sai hướng. Nhưng dâu có được nhiều người quan tâm đến nó như người mẹ này. Bạn có bao giờ nghĩ mình là người như họ. Bản thân tôi, tôi thừa nhận mình thờ ơ với nền giáo dục Việt Nam. Liệu tôi có đủ quan tâm để có thể tạo ra những dòng cảm xúc. Để tìm hiểu, tôi đã hỏi một số người trong gia đình.

Đầu tiên, tôi hỏi bà, bà lại bảo: “Cho đến giờ, bà vẫn thấy giáo dục của Việt Nam tốt đấy chứ. Có gì sai sót đâu?”. Có vẻ bà tôi rất tin vào nền giáo dục hiện nay. Nhưng liệu có một nước nào có thể phát triển mà không có chút sai sót, có chút vấp ngã? Tiếp đến, tôi hỏi người trẻ tuổi nhất nhà: em tôi. Nó lại trả lời: “Em thì thấy nền giáo dục hiện giờ nhiều chỗ sai sót lắm. Nhất là trong việc tuyển chọn giáo viên. Nhiều cô giáo, thầy giáo xấu tính cực kì, cứ như “trù” bọn em ý, toàn điểm kém thôi”. Tôi công nhận, có thể giáo dục còn nhiều chỗ chưa hợp lí như theo nhận xét của em tôi, nhưng đâu phải thầy cô giáo nào cũng thế. Có thể họ cũng chỉ mong muốn chúng ta nên người mà thôi.

Cuối cùng, tôi hỏi mẹ. Và tôi đã có câu trả lời hợp lí nhất: “Giáo dục không phải ngày một ngày hai là có thể hoàn thiện được con ạ. Nhưng chỉ khi chúng ta tin tưởng vào nhà trường – người trực tiếp dạy dỗ các con, họ mới có động lực để cố gắng làm nền giáo dục ngày một phát triển hơn”. Đúng vậy, các bạn ạ. Mẹ luôn là người quan tâm đến giáo dục nhất, luôn là người quan tâm đến ta nhất. Mẹ tôi, cũng như người mẹ trong tác phẩm này, cũng chu đáo, muốn con được sống trong một môi trường tốt đẹp nhất.

Trải qua nhiều thế hệ, ta dường như đã hiểu được điều mẹ mong muốn cho con. Khi dắt con đến trường, mẹ sẽ nói: “Đi đi con, hãy can đảm lên, thế giới này là của con, bước qua cánh cổng trường là một thế giới kì diệu sẽ mở ra”. Phải, người mẹ sẽ đưa con đến cổng trường rồi mới buông tay. Chứng tỏ người mẹ muốn con có đủ động lực để tự khám phá thế giới đó. Mẹ đã cho con hiểu thế giới tươi đẹp đằng sau cánh cổng trường và con sẽ tự mình khám phá nó.

Tác phẩm này đã gửi tới một thông điệp quan trọng: bước qua cánh cổng trường là một thế giới kì diệu sẽ mở ra. Tôi tin rằng đây chính là điều mà tác giả muốn nói với tất cả chúng ta: Hãy luôn biết ơn mẹ, biết ơn nhà trường và đừng bao giờ đi lệch khỏi con đường đó.

Cảm Nghĩ Về Văn Bản Cổng Trường Mở Ra Của Lý Lan

Cảm nghĩ về văn bản Cổng trường mở ra của Lý Lan

Ở trương trình ngữ văn lớp 7, chúng em đã được học văn bản: “Cổng trường mở ra” của tác giả Lý Lan đã để lại cho em một cảm giác bồi hồi, nhớ nhung. Về ngày khai trường vào lớp 1 đầu tiên. Bài văn trên giúp em cảm nhận thấm thía hơn những tình cảm thiêng liêng của cha mẹ đối với con cái và thấy được ý nghĩa lớn lao của nhà với mỗi con người.

Bài văn như những dòng nhật lí nhỏ nhẹ, tâm tình nhưng sâu sắc của mẹ nói với con trước ngày khai trường. Tâm trạng của bà mẹ này cũng giống như tâm trạng của bao bà mẹ khác trước ngày khai trường của con, ngày mà con chính thức chở thành học sinh lớp 1. Mẹ không ngủ được và mẹ nghĩ về ngày khai trường của mình ngày xưa, về ngày: “Ngày toàn dân đưa trẻ đến trường ở Nhật và về ngày sau của con”… Mẹ có rất nhiều điều phải suy nghĩ, lo lắng, không yên lòng thì trong lúc con lại như một thiên thần trong giấc mộng. Mẹ luôn khắc sâu mãi mãi trong lòng con về ngày vào lớp 1 ấy mẹ muốn nhẹ nhàng, cẩn thận, tự nhiên ghi vào lòng con. Rồi ngày mai mẹ sẽ đưa con đến trường, buôn tay con ra và mẹ muốn con có tinh thần mạnh mẽ, đừng khóc khi không có mẹ ở bên. Vì con còn có bạn bè, thầy cô những người luôn yêu thương con. Hãy bước qua cánh cổng trường, thế giới này là của con, một thế giới kì diệu của con. Tình mẹ thật bao la và luôn quan tâm, lo lắng cho con và luôn yêu thương con. Người mẹ thật là đáng kính!

Bài văn còn nói về vai trò của nhà trường đối với mỗi con người chúng ta. Nhà trường là nơi bồi đắp, cho ta tri thức và kiến thức cơ bản để ta vững bước vào đời. Nhà trường cũng là nơi hình thành nhân cách của con người về mọi mặt. Là nơi môi trường tập thể cùng gia đình đưa con vào các hoạt động của xã hội, để cùng chung sống và phát triển các mối quan hệ trong giao tiếp với mọi người cùng xã hội. Nhờ trường học mà em nhận được bao điều mới lạ, mọi thứ từ những vật gần gũi đến những vật xa vời. Trường học cho em bao bạn bè thân thương, thầy cô kính yêu với những tình cảm chỉ ở đây mới có. Trường học chính là thế giới kì diệu.

Văn bản: “Cổng trường mở ra” là một bài học ghi sâu trong tâm trí em, để em biết yêu hơn tới cha mẹ của mình và biết quí trọng thầy cô, bạn bè hơn.

Phát Biểu Cảm Nghĩ Về Văn Bản Cổng Trường Mở Ra Của Lý Lan

Phát biểu cảm nghĩ về văn bản Cổng trường mở ra của Lý Lan

Người ta không dễ gì quên những kỷ niệm sâu sắc của tuổi thơ, nhất là kỷ niệm của ngày đầu tiên bước vào lớp một. Chính vì thế mà khi đọc những dòng tâm tình nhỏ nhẹ và sâu lắng trong văn bản “Cổng trường mở ra”, chúng ta bỗng thấy bồi hồi xúc động và nhớ lại cái ngày đầu tiên đi học đáng nhớ, đáng yêu.

Cổng trường mở ra của Lý Lan là một bài ký giàu tình cảm. Nó làm cho người đọc xúc động thiết tha trước tấm lòng thương yêu sâu nặng của người mẹ đối với đứa con yêu bé bỏng của mình. Ngày con đi học, “con háo hức đến nỗi lên giường mà không sao nằm yên được”. Ngày hôm trước con bỗng gọn gàng hơn, ngăn nắp và người lớn hơn. Thế nhưng đâu chỉ có con háo hức, lòng mẹ cũng trằn trọc, hồi hộp, nôn nao.

Suốt đêm hôm trước, mẹ không ngủ được. Mẹ thức, “mẹ đắp mền cho con, buông màn, ém góc cẩn thận, rồi bỗng không biết làm gì nữa”. Mọi ngày mẹ còn dọn dẹp nhưng hôm nay mẹ không phải làm việc đó vì con đã làm rồi. Thế là mẹ cũng đi nằm nhưng nằm đấy mà không sao ngủ được. Mẹ phấp phỏng như chính mẹ đang đón chờ “buổi lễ khai trường long trọng ngày mai”. Thế nhưng mẹ cũng không hoàn toàn lo lắng vì “Mẹ tin đứa con của mẹ lớn rồi. Mẹ tin vào sự chuẩn bị chu đáo của con”. Mẹ bồi hồi là vì điều khác, vì cứ nhắm mắt lại là tai mẹ lại vẳng nghe tiếng đọc bài trầm bổng đưa mẹ về những kỷ niệm ngày xưa và thế là mẹ lại sống về ngày trước.

Lối dẫn dắt của tác giả Lý Lan quả là sắc sảo và hấp dẫn. Từ sự chuẩn bị cho buổi đi học đầu tiên của trẻ thơ, tác giả gợi về cả những kỷ niệm trong lòng của người lớn. Ồ! Hóa ra cái kỷ niệm về buổi đầu tiên bước vào lớp một ở trong tâm hồn của ai cũng trong trẻo, thánh thiện và bền vững như nhau.

Tác giả kể tiếp: “Cái ấn tượng khắc sâu mãi mãi trong lòng một con người về cái ngày “hôm nay tôi đi học” ấy, mẹ muốn nhẹ nhàng, cẩn thận và tự nhiên ghi vào lòng con. Câu văn là một ước muốn về sự nối truyền cảm xúc. Mẹ mong cho con “một ngày nào đó trong đời, khi nhớ lại, lòng con lại rạo rực những cảm xúc xao xuyến, bâng khuâng”.

Bài văn là những mảng tâm trạng nhiều màu sắc xen kẽ kết nối với nhau. Nó rất nhuần nhị nhẹ nhàng và khơi gợi. Nó không chỉ nói đến cảm xúc của mẹ đối với con mà nói đến vai trò to lớn của nhà trường đối với cuộc sống của mỗi con người. Những dòng cảm xúc của con và mẹ lay động rất mạnh trái tim yêu thương của mỗi chúng ta. Nó như là một luồng gió mát thổi lên những rụng động ngọt ngào – những rung động về tuổi thơ và mái trường mà bấy lâu vẫn phong kín trong những tâm hồn giàu cảm xúc.

Theo chúng tôi