Văn Bản Cổng Trường Mở Ra

[Ngữ Văn 7 ] Văn bản Cổng trường mở ra

Sự kì diệu ở đây không phải là một phép nhiệm màu nào đó của bà Tiên hay ông Bụt. Không phải là thứ đặc biệt mà trần gian không có. Không phải là thứ biến hóa từ vật này sang vật khác. Mà đó là tất cả những thứ mà mỗi con người cần khám phá, vượt qua.

Ở nơi gọi là diệu kì ấy có cả niềm vui thất bại, có cả những điều bất ngờ xảy ra. Và đặc biệt hơn, ở đây rèn luyện cách cảm nhận niềm vui, cảm nhận sự thăng hoa của cuộc đời. Cũng là nơi cho ta biết cách chấp nhận sự thất bại cho dù thất bại làm cho tình thần hoảng loạn, thiếu tự tin. Giúp chúng ta đứng dậy sau khi ngã.

Trong thế giới kì diệu ấy, chúng ta có cả một kho tàng kiến thức nhân loại. Ta có thế biết về nguồn gốc của loài người, biết về những đức hi sinh cao cả đã đổi lại cuộc sống thanh bình cho ta ngày hôm nay. Nó cũng giúp ta hiểu được những điều bí ẩn của thế giới tự nhiên, cho ta những đáp án cho các câu hỏi “vì sao”.

Nơi kì diệu đó có thể bồi dưỡng tâm tư tình cảm của chúng ta. Nơi đó cho ta một màu xanh hi vọng mỗi khi ta buồn hay chán nản. Cho ta một niềm tin tuyệt đối vào bản thân để ta không cảm thấy xấu hổ hay tự ti về mình. Nó cũng khuyên ta nên đón nhận những điều tốt đẹp mà cuộc sống ban tặng, rũ bỏ những u buồn những xấu xa ra khỏi tâm hồn. Rồi ta biết cứng rắn hơn, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Ta cũng hiểu được câu nói “Cuộc sống là luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu”

Và đặc biệt , thế giới kì diệu ấy cho ta những người cha người mẹ dạy dỗ, yêu thương ta, những người bạn luôn sẻ chia vui buồn. Trong lá thư “Xin thầy hãy dạy cho con tôi” gửi cho thầy hiệu trưởng của tổng thống Mỹ A-Lin-côn đã khẳng định rằng trường học sẽ mang lại mọi thứ cho con người. Và với tôi trường học luôn luôn là thế giới kì diệu.

[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] ERROR: If you can see this, then [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] is down or you don’t have Flash installed.

Nghe và cảm nhận đức hi sinh cao cả của Người Cha!

Văn Bản “Cổng Trường Mở Ra”.

[Văn 7] Văn bản “Cổng trường mở ra”.

Hepl Help! Đọc lại bài “Cổng trường mở ra” và phát biểu cảm xúc của em về nỗi lòng người mẹ ở trong bài.

Chú ý cách đặt tiêu đề + viết bài có dấu.

“Vào đêm trước ngày khai trường của con, mẹ không ngủ được. Một ngày kia, còn xa lắm, ngày đó con sẽ biết thế nào là không ngủ được. Còn bây giờ giấc ngủ đến với con dễ dàng như uống một li sữa, ăn một cái kẹo. Gương mặt thanh thoát của con tựa nghiêng trên gối mềm, đôi môi hé mở và thỉnh thoảng chúm lại như đang mút kẹo” Đoạn văn ấy cứ mãi khắc sâu trong tôi sau khi đọc xong văn bản ” Cổng trường mở ra” của Lí Lan cùng với bao tâm trạng vui mừng, buồn lo khó tả của người mẹ. Văn bản này được đăng trên báo yêu trẻ số 116, ra ngày 1 tháng 9 năm 2000 tại TP HCM. Đây là một bài bút kí ghi lại tâm trạng của một người mẹ trong đêm trước ngày chuẩn bị khai giảng của con vào lớp một cùng với vai trò to lớn của nhà trường, nền giáo đục đối với mỗi chúng ta. Không có sự việc, không có cốt truyện theo một chuỗi nhất định nhưng bài văn này đã khá thu hút người đọc bởi mỗi câu văn dạt dào tình cảm với biết bao niềm tâm sự, hồi tưởng kỉ niệm của người mẹ thương yêu con bằng tấm lòng cao cả. Bài văn này đã đưa mỗi chúng ta đến với những rạo rực tinh thần, bâng khuâng khó tả của kí ức tuổi thơ. Đi sâu vào trong bài ta có thể cảm nhận được từng cảm xúc, câu từ mượt mà với hai luồng tâm trạng trái ngươc. Hình ảnh của người con được miêu tả thật ngây thơ, đáng yêu. Gương mặt thanh thoát của con tựa nghiêng trên gối mềm, đôi môi hé mở và thỉnh thoảng chúm lại như đang mút kẹo. Mai đã là ngày khai trường, một ngày trọng đại của tuổi thơ cũng như một kỉ niệm đáng nhớ trong cuộc đời, vẫn tâm trạng như trước một chuyến đi xa, người con chỉ háo hức, lo mỗi việc sáng mai sao dậy cho kịp giờ rồi lại chìm vào trong giấc ngủ dễ dàng như ăn một cái kẹo. Tâm trạng ưu tư đó chính là tâm hồn ngây thơ của người con. Tâm trạng ấy phải chăng một phần cũng do tình thương yêu, sự dạy dỗ, chăm sóc của người mẹ. Trong khi người con đang mơ những giấc mơ đẹp thì người mẹ lại trằn trọc, suy nghĩ. Tâm trạng của mẹ như đang ở ngày đầu tiên khai trường của chính mình. Như ngày thường sau khi con đi ngủ, mẹ dọn dẹp nhà cửa, lượm lặt những đồ chơi mà con bày, dàn trận và làm vài việc riêng của mình. Nhưng hôm nay đã làm xong mọi việc mà mẹ vẫn chưa ngủ. Và thực sự mẹ không lo lắng đến mức không ngủ được. Bao nhiêu kí ức của tuổi thơ tràn về, thôi thúc trong mẹ. Mẹ liên tưởng cảm xúc của con với mình cách đây đã mấy chục năm. Mẹ hồi tưởng lại cái ngày mà bà ngoại cùng mẹ tiến tới ngôi trường với nỗi chơi vơi và sự hốt hoảng khi cánh cổng đóng lại. Bà đã dẫn mẹ qua cánh cổng của thế giới kì diệu, cánh cổng mang đậm nét tuổi thơ. Mẹ đã phần nào chập chững bước qua cánh cổng ấy một mình với với ý nghĩ tự lập và tâm trạng vui buồn đan xen. Mẹ cũng tin tưởng, hi vọng rằng con sẽ mạnh mẽ bước đi trên con đường học tập trước mắt và con đuờng đời đầy chông gai của chính con sau này. Những âm thanh cứ văng vẳng bên tai mẹ thật ngọt ngào thân thương: “Hằng năm cứ vào cuối thu, mẹ tôi lại âu yếm dẫn tôi trên con đường dài và hẹp”. Mẹ đã trải qua biết bao ngày khai giảng nhưng ngày khai giảng ngày mai là ngày khiến mẹ bận tâm nhất, bận tâm hơn cả ngày khai giảng đầu tiên của mình. Vì đó là cái ngày mà con bắt đầu phải làm quen, bắt đầu phải tiếp xúc với thế giới lạ lẫm, học cách ứng xử với thầy cô, bạn bè. Cái hay của bài văn là bộc lộ cảm xúc qua kí ức, hồi tưởng. Bên cạnh những từ ghép đằng lập thể hiện tâm trạng nhân vật, nhà văn còn dùng những từ ghép chính phụ để miêu tả sự vật và con người khá rõ nét. Những biện pháp nghệ thuật tu từ còn làm tăng sức gợi hình, gợi cảm để khiến cho người đọc như đang lạc vào thế giới của mẹ. Tất cả những cảm xúc đó mới chỉ là một phần trong ý nghĩa của văn bản. Vai trò to lớn của nhà trường, nền giáo dục đối với mỗi cá nhân là điều rất cần thiết. Trong bài, người mẹ đã cố gửi gắm, tạo cho con những cảm giác thoải mái khi bước vào cánh cổng trường học. Mẹ đã lo cho con đầy đủ hành trang trước ngày khai trường: từ cặp sách, đến quần áo, bút vở. Sau những hồi tưởng và mong ước, người mẹ ấy đã liên tưởng tới một nền văn minh của nước Nhật: “Mẹ nghe nói ở Nhật, ngày khai trường là ngày lễ của toàn xã hội. Tất cả mọi người đều nghỉ làm và đưa con tới trường học, không có ưu tiên nào lớn hơn nền giáo dục. Mỗi sai lầm trong giáo dục đều ảnh hưởng, làm chệch đi hàng dặm cả thế hệ sau này”. Toàn bộ bài văn là tiếng nói nội tâm của người mẹ. Mẹ không trực tiếp nói với con hay với ai, mà mẹ nói với chính mẹ, nói với kí ức, tâm hồn tuổi thơ và cả cảm nhận của mẹ. Đêm nay mẹ không ngủ được, mẹ ngắm nhìn con với những ưu tư, ôn lại những kỉ niệm đẹp đẽ. Cách viết này làm nổi bật được tâm trạng, ý nghĩ, tình cảm của nhân vật. Đó cũng như lời tâm sự nhỏ nhẹ của tác giả đối với bạn đọc một cách tinh tế, thấm thía, lay động, truyền cảm mạnh mẽ tới tư tưởng, suy nghĩ, lập trường của họ. Nói chung thông điệp của tác giả gửi tới mọi người là vai trò của trường học thông qua những kí ức, tâm sự của người mẹ. Mẹ đã được trải qua những năm tháng chập chững của ngày khai trường và cũng đặt niềm hi vọng của mình vào đứa con thơ. Thế giới kì diệu của người mẹ chính là định hướng cho con một con đường đúng đắn, đó chính là con đường học tập. Con đường này là mơ ước của mẹ cũng là mơ ước của biết bao nhiêu người đặt lên con cái mình. Học tập là nghĩa vụ cao cả của tuổi trẻ đối với gia đình, Tổ quốc, chính vì vậy mà chúng ta cần phải hiểu rằng “Bước qua cánh cổng trường học là một thế giới kì diệu sẽ mở ra. Thế giới ấy chính là chân trời của văn hoá, khoa học”.

Vào cái đêm trước ngày khai trường của con,người mẹ không ngủ được,nghĩ đến giây phút cổng trường mở ra đón con vào thế giới diệu kì.tình yêu con sâu nặng đã làm mẹ thổn thức ,lo âu trong đêm khuya vắng lặng.ôi!tình mẹ ,tuyệt vời bít bao!!!

Thay đổi nội dung bởi: thiensubinhminh123, 25-05-2011 lúc 18:35.

:]

:]

:]

:]

Mình bắt đầu từ kỷ niệm của các em ngày đầu vào lớp 1. Với cô bé lớp trưởng Kiều Duyên thì đó là sự háo hức, hồi hộp đến không ngủ được. Với Thành Đức đó là sự nhút nhát và hơi sợ trước một môi trường mới đến nỗi “mẹ em phải cho em 1 cái kẹo em mới dám vào trường”. Với Mỹ Kim, Tấn Linh thì chỉ nhớ được là mình đã rất run!!! Run cũng là một ấn tượng, một kỷ niệm đó các em.

Thế rồi, từ kỷ niệm của các em, mình kể cho các em nghe ngày cánh cổng trường mở ra với mình. Ngày đó cách đây đúng 20 năm (9/1989), mẹ mình lai mình đến trường trên chiếc xe đap Thống Nhất, mẹ mình lúc đó là cô giáo. Mình và các bạn lớp 1 khác phải tập trung ở ngoài cổng trường. Cô Loan chủ nhiệm lớp 1A năm đó phát cho mỗi bạn nữ 1 quả bóng bay, các bạn nam 1 lá cờ nhỏ. Khi nghe thầy Măng đọc lời giới thiệu đón các bạn lớp 1 vào trường từ khu lễ đài, bọn mình con gái nắm tay con trai tiến vào (sau này lớn lên mới biết đó là cái nắm tay khác giới đầu tiên. Thế nhưng vì hồi đó quá nhỏ với lại háo hức khai giảng nên cũng chẳng nhớ nổi bạn nam đó tên gì. nếu bạn nào còn nhớ hãy nhắn tin cho mình nha) . Sau tất cả các thủ tục (năm nào cũng giống năm nào) là đến tiết mục thầy cô giáo trẻ phát biểu. Mình nhớ nhất và ấn tượng nhất là năm đó cô Thu, cô ở xã khác đến dạy ở xã mình mặc bộ áo dài trắng lên phát biểu, mình ở dưới nhìn lên, hôm đó trong đôi mắt trẻ thơ của mình cô như một thiên thần vậy. Sau khi cô phát biểu xong, 2 bạn học sinh ôm 1 bó hoa trắng lên tặng cô. Trong 1 không khí long trọng, thiêng liêng của buổi lễ, hình ảnh cô giáo duyên dáng trong chiếc áo dài ôm 1 bó hoa màu trắng thật thánh thiện làm mình ngưỡng mộ đến mê mẩn. Lúc mẹ lai mình về, ngồi sau lưng mẹ, mình đã nói thật ngây thơ: ” mẹ ơi, lớn lên con cũng làm cô giáo như cô Thu vậy”. Hình như lúc đó mẹ mỉm cười. Thế rồi, lớn lên, mải mê đi học, mình quên béng ước mơ bột phát ngày vào lớp 1 năm nào. Mình mải mê theo đuổi và phấn đấu cho những ước mơ tuổi trẻ. Ngày nhận tấm bằng cử nhân văn chương mình vẫn cứ ngỡ rằng mình sẽ theo đuổi đến cùng ước mơ: làm báo!

Thế rồi, một ngày tháng 9/ 2008 mình cầm quyết định tuyển dụng của phòng Gd Ninh Hải, mình chợt nhớ lại ngày khai giảng lớp 1, mình biết rằng chỉ có ước mơ đầu tiên mới thành sự thật.

Mình bắt đầu từ kỷ niệm của các em ngày đầu vào lớp 1. Với cô bé lớp trưởng Kiều Duyên thì đó là sự háo hức, hồi hộp đến không ngủ được. Với Thành Đức đó là sự nhút nhát và hơi sợ trước một môi trường mới đến nỗi “mẹ em phải cho em 1 cái kẹo em mới dám vào trường”. Với Mỹ Kim, Tấn Linh thì chỉ nhớ được là mình đã rất run!!! Run cũng là một ấn tượng, một kỷ niệm đó các em.

Thế rồi, từ kỷ niệm của các em, mình kể cho các em nghe ngày cánh cổng trường mở ra với mình. Ngày đó cách đây đúng 20 năm (9/1989), mẹ mình lai mình đến trường trên chiếc xe đap Thống Nhất, mẹ mình lúc đó là cô giáo. Mình và các bạn lớp 1 khác phải tập trung ở ngoài cổng trường. Cô Loan chủ nhiệm lớp 1A năm đó phát cho mỗi bạn nữ 1 quả bóng bay, các bạn nam 1 lá cờ nhỏ. Khi nghe thầy Măng đọc lời giới thiệu đón các bạn lớp 1 vào trường từ khu lễ đài, bọn mình con gái nắm tay con trai tiến vào (sau này lớn lên mới biết đó là cái nắm tay khác giới đầu tiên. Thế nhưng vì hồi đó quá nhỏ với lại háo hức khai giảng nên cũng chẳng nhớ nổi bạn nam đó tên gì. nếu bạn nào còn nhớ hãy nhắn tin cho mình nha) . Sau tất cả các thủ tục (năm nào cũng giống năm nào) là đến tiết mục thầy cô giáo trẻ phát biểu. Mình nhớ nhất và ấn tượng nhất là năm đó cô Thu, cô ở xã khác đến dạy ở xã mình mặc bộ áo dài trắng lên phát biểu, mình ở dưới nhìn lên, hôm đó trong đôi mắt trẻ thơ của mình cô như một thiên thần vậy. Sau khi cô phát biểu xong, 2 bạn học sinh ôm 1 bó hoa trắng lên tặng cô. Trong 1 không khí long trọng, thiêng liêng của buổi lễ, hình ảnh cô giáo duyên dáng trong chiếc áo dài ôm 1 bó hoa màu trắng thật thánh thiện làm mình ngưỡng mộ đến mê mẩn. Lúc mẹ lai mình về, ngồi sau lưng mẹ, mình đã nói thật ngây thơ: ” mẹ ơi, lớn lên con cũng làm cô giáo như cô Thu vậy”. Hình như lúc đó mẹ mỉm cười. Thế rồi, lớn lên, mải mê đi học, mình quên béng ước mơ bột phát ngày vào lớp 1 năm nào. Mình mải mê theo đuổi và phấn đấu cho những ước mơ tuổi trẻ. Ngày nhận tấm bằng cử nhân văn chương mình vẫn cứ ngỡ rằng mình sẽ theo đuổi đến cùng ước mơ: làm báo!

Thế rồi, một ngày tháng 9/ 2008 mình cầm quyết định tuyển dụng của phòng Gd Ninh Hải, mình chợt nhớ lại ngày khai giảng lớp 1, mình biết rằng chỉ có ước mơ đầu tiên mới thành sự thật

Biểu Cảm Về Văn Bản Cổng Trường Mở Ra Của Lý Lan

Đọc bài văn, tôi như cảm nhận rõ tâm trạng, suy nghĩ của mẹ vào đêm trước ngày khai trường của con. Bồi hồi, xao xuyến, bâng khuâng… đó là tất cả những gì mẹ cảm nhận được khi nhớ về ngày khai trường của chính mình. Mẹ hồi tưởng nhớ lại cái ngày mẹ cùng bà ngoại tiến đến ngôi trường và nỗi chơi vơi, hốt hoảng khi cổng trường đóng lại.

Qua những câu văn đầy cảm xúc, tôi hình dung được một cô bé trạc lớp một đang đứng giữa một biển người, mắt hưứng về phía cổng trường – nơi có mẹ cô đứng đó, vẫy tay chào. Nỗi lo sợ không người thân, người chia sẻ sẽ khiến cô bé như mất đi sự tự tin, hoạt bát vốn có. Nhưng phải chăng đó là thử thách khó khăn đầu đời mà cô bé phải vượt qua. Chắc hẳn, sẽ có nhiều người như tôi, cũng xao xuyến khi hiểu được nỗi lòng mỗi người học sinh bước chân qua thế giới mới. Trong tâm trí mẹ lúc này, không còn chút gì là lo lắng cho ngày khai trường của con nữa, tất cả chĩ là câu nói: “Hằng năm, cứ đến cuối thu, mẹ tôi lại âu yếm dẫn tôi đi trên con đường dài và hẹp”. Liệu bạn có bao giờ tự hỏi: “Mình cảm thấy gì trong ngày khai trường đầu tiên?”. Liệu bạn có bao giờ cảm thấy bâng khuâng vì những xúc cảm trong ngày đầu tiên bước vào trường ùa về? Người mẹ đã liên tưởng cảm xúc của mình cách đây mấy chục năm. Bây giờ, tất cả vẫn hiện lên rõ ràng, hệt như mẹ đang ở trong cái ngày đó vậy.

Bài văn thể hiện sự tin tưởng của mẹ đối với nhà trường, đối với thầy, cô giáo. Phải, ai cũng biết: một sai lầm – cả một thế hệ đi sai hướng. Nhưng dâu có được nhiều người quan tâm đến nó như người mẹ này. Bạn có bao giờ nghĩ mình là người như họ. Bản thân tôi, tôi thừa nhận mình thờ ơ với nền giáo dục Việt Nam. Liệu tôi có đủ quan tâm để có thể tạo ra những dòng cảm xúc. Để tìm hiểu, tôi đã hỏi một số người trong gia đình.

Đầu tiên, tôi hỏi bà, bà lại bảo: “Cho đến giờ, bà vẫn thấy giáo dục của Việt Nam tốt đấy chứ. Có gì sai sót đâu?”. Có vẻ bà tôi rất tin vào nền giáo dục hiện nay. Nhưng liệu có một nước nào có thể phát triển mà không có chút sai sót, có chút vấp ngã? Tiếp đến, tôi hỏi người trẻ tuổi nhất nhà: em tôi. Nó lại trả lời: “Em thì thấy nền giáo dục hiện giờ nhiều chỗ sai sót lắm. Nhất là trong việc tuyển chọn giáo viên. Nhiều cô giáo, thầy giáo xấu tính cực kì, cứ như “trù” bọn em ý, toàn điểm kém thôi”. Tôi công nhận, có thể giáo dục còn nhiều chỗ chưa hợp lí như theo nhận xét của em tôi, nhưng đâu phải thầy cô giáo nào cũng thế. Có thể họ cũng chỉ mong muốn chúng ta nên người mà thôi.

Cuối cùng, tôi hỏi mẹ. Và tôi đã có câu trả lời hợp lí nhất: “Giáo dục không phải ngày một ngày hai là có thể hoàn thiện được con ạ. Nhưng chỉ khi chúng ta tin tưởng vào nhà trường – người trực tiếp dạy dỗ các con, họ mới có động lực để cố gắng làm nền giáo dục ngày một phát triển hơn”. Đúng vậy, các bạn ạ. Mẹ luôn là người quan tâm đến giáo dục nhất, luôn là người quan tâm đến ta nhất. Mẹ tôi, cũng như người mẹ trong tác phẩm này, cũng chu đáo, muốn con được sống trong một môi trường tốt đẹp nhất.

Trải qua nhiều thế hệ, ta dường như đã hiểu được điều mẹ mong muốn cho con. Khi dắt con đến trường, mẹ sẽ nói: “Đi đi con, hãy can đảm lên, thế giới này là của con, bước qua cánh cổng trường là một thế giới kì diệu sẽ mở ra”. Phải, người mẹ sẽ đưa con đến cổng trường rồi mới buông tay. Chứng tỏ người mẹ muốn con có đủ động lực để tự khám phá thế giới đó. Mẹ đã cho con hiểu thế giới tươi đẹp đằng sau cánh cổng trường và con sẽ tự mình khám phá nó.

Tác phẩm này đã gửi tới một thông điệp quan trọng: bước qua cánh cổng trường là một thế giới kì diệu sẽ mở ra. Tôi tin rằng đây chính là điều mà tác giả muốn nói với tất cả chúng ta: Hãy luôn biết ơn mẹ, biết ơn nhà trường và đừng bao giờ đi lệch khỏi con đường đó.

Các Phương Thức Biểu Đạt Trong Văn Bản

Xác định phương thức biểu đạt trong một văn bản là một trong những yêu cầu thường gặp trong phần đọc hiểu của đề thi THPT quốc gia môn Ngữ văn.

Thực ra, trong mỗi văn bản thường sử dụng kết hợp nhiều phương thức biểu đạt. Việc vận dụng tổng hợp nhiều phương thức là đòi hỏi của chính cuộc đời, nhằm đáp ứng nhu cầu của cuộc sống. Tuy nhiên, trong một văn bản cụ thể, các phương thức ấy sẽ không có vị trí ngang nhau; tuỳ thuộc vào mục đích cần đạt tới, người viết sẽ xác định phương thức nào là chủ đạo.

Có 6 phương thức biểu đạt, cụ thể như sau:

– Tự sự: là dùng ngôn ngữ để kể một chuỗi sự việc, sự việc này dẫn đến sự việc kia, cuối cùng tạo thành một kết thúc. Ngoài ra, người ta không chỉ chú trọng đến kể việc mà còn quan tâm đến việc khắc hoạ tính cách nhân vật và nêu lên những nhận thức sâu sắc, mới mẻ về bản chất của con người và cuộc sống.

Ví dụ:

” Một hôm, mẹ Cám đưa cho Tấm và Cám mỗi đứa một cái giỏ, sai đi bắt tôm, bắt tép và hứa, đứa nào bắt được đầy giỏ sẽ thưởng cho một cái yếm đỏ. Tấm vốn chăm chỉ, lại sợ dì mắng nên mải miết suốt buổi bắt đầy một giỏ cả tôm lẫn tép. Còn Cám quen được nuông chiều, chỉ ham chơi nên mãi đến chiều chẳng bắt được gì.”

(Tấm Cám)

– Miêu tả: là dùng ngôn ngữ làm cho người nghe, người đọc có thể hình dung được cụ thể sự vật, sự việc như đang hiện ra trước mắt hoặc nhận biết được thế giới nội tâm của con người.

Ví dụ:

” Trăng đang lên. Mặt sông lấp loáng ánh vàng. Núi Trùm Cát đứng sừng sững bên bờ sông thành một khối tím sẫm uy nghi, trầm mặc. Dưới ánh trăng, dòng sông sáng rực lên, những con sóng nhỏ lăn tăn gợn đều mơn man vỗ nhẹ vào hai bên bờ cát “

( Trong cơn gió lốc, Khuất Quang Thụy)

– Biểu cảm: là một nhu cầu của con người trong cuộc sống bởi trong thực tế sống luôn có những điều khiến ta rung động (cảm) và muốn bộc lộ (biểu) ra với một hay nhiều người khác. Phương thức biểu cảm là dùng ngôn ngữ để bộc lộ tình cảm, cảm xúc của mình về thế giới xung quanh.

Ví dụ:

Nhớ ai bổi hổi bồi hồi Như đứng đống lửa như ngồi đống than

(Ca dao)

– Thuyết minh: là cung cấp, giới thiệu, giảng giải,,…những tri thức về một sự vật, hiện tượng nào đó cho những người cần biết nhưng còn chưa biết.

Ví dụ:

” Theo các nhà khoa học, bao bì ni lông lẫn vào đất làm cản trở quá trình sinh trưởng của các loài thực vật bị nó bao quanh, cản trở sự phát triển của cỏ dẫn đến hiện tượng xói mòn ở các vùng đồi núi. Bao bì ni lông bị vứt xuống cống làm tắc các đường dẫn nước thải, làm tăng khả năng ngập lụt của các đô thị về mùa mưa. Sự tắc nghẽn của hệ thống cống rãnh làm cho muỗi phát sinh, lây truyền dịch bệnh. Bao bì ni lông trôi ra biển làm chết các sinh vật khi chúng nuốt phải …”

( Thông tin về Ngày Trái Đất năm 2000)

– Nghị luận: là phương thức chủ yếu được dùng để bàn bạc phải trái, đúng sai nhằm bộc lộ rõ chủ kiến, thái độ của người nói, người viết rồi dẫn dắt, thuyết phục người khác đồng tình với ý kiến của mình.

Ví dụ:

” Muốn xây dựng một đất nước giàu mạnh thì phải có nhiều người tài giỏi. Muốn có nhiều người tài giỏi thì học sinh phải ra sức học tập văn hóa và rèn luyện thân thể, bởi vì chỉ có học tập và rèn luyện thì các em mới có thể trở thành những người tài giỏi trong tương lai “

(Tài liệu hướng dẫn đội viên)

– Hành chính – công vụ: là phương thức dùng để giao tiếp giữa Nhà nước với nhân dân, giữa nhân dân với cơ quan Nhà nước, giữa cơ quan với cơ quan, giữa nước này và nước khác trên cơ sở pháp lí [thông tư, nghị định, đơn từ, báo cáo, hóa đơn, hợp đồng…]

Ví dụ:

“Điều 5.- Xử lý vi phạm đối với người có thẩm quyền xử phạt vi phạm hành chính Người có thẩm quyền xử phạt vi phạm hành chính mà sách nhiễu nhân dân, dung túng, bao che cho cá nhân, tổ chức có hành vi vi phạm hành chính, không xử phạt hoặc xử phạt không kịp thời, không đúng mức, xử phạt quá thẩm quyền quy định thì tuỳ theo tính chất, mức độ vi phạm mà bị xử lý kỷ luật hoặc bị truy cứu trách nhiệm hình sự; nếu gây thiệt hại vật chất thì phải bồi thường theo quy định của pháp luật.” chúng tôi

Tìm Hiểu Văn Bản “Cổng Trường Mở Ra”

Văn bản: CỔNG TRƯỜNG MỞ RA

I. GỢI Ý TRẢ LỜI CÂU HỎI:

1. Tóm tắt nội dung:

“Cổng trường mở ra” của tác giả Lý Lan (báo Yêu trẻ thành phố Hồ Chí Minh) ghi lại tâm trạng người mẹ và con đêm trước ngày khai trường.

2. Biểu hiện tâm trạng người mẹ và con có khác nhau?

* Mẹ thì thao thức, hồi hộp, suy nghĩ triền miên không ngủ được. * Con thì thanh thản, nhẹ nhàng, vô tư.

3. Tại sao người mẹ không ngủ được, dấu ấn sâu đậm trong tâm hồn mẹ?

* Mẹ không ngủ được một phần vì lo chuẩn bị cho con.

* Mẹ không ngủ được vì đang hồi tưởng lại tuổi học trò thơ ngây của mình. Cứ nhắm mắt lại là dường như mẹ nghe tiếng đọc bài trầm bổng “Hàng năm cứ vào cuối thu…Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi, dẫn đi trên con đường dài và hẹp…”

4. Có phải mẹ trực tiếp nói với con? Mẹ đang tâm sự với ai? Tác dụng? Ngoài câu nói: “Ngày mai đi học, con là cậu học sinh lớp Một rồi”, mẹ không trực tiếp nói với con. Mẹ đang ôn lại kỷ niệm của thời học sinh. Mẹ chỉ nhìn con ngủ như đang tâm sự với con nhưng thực ra đang độc thoại với nội tâm với chính mình.

5. Câu văn nói lên vai trò quan trọng to lớn của nhà trường đối với thế hệ trẻ?

Trong bài viết có câu văn nói lên vai trò quan trọng to lớn của nhà trường đối với thế hệ trẻ là: ” Đi đi con, hãy can đảm lên, thế giới này là của con, bước qua cánh cổng trường là một thế giới kì diệu sẽ mở ra”.

6. Em hiểu “Thế giới kì diệu” đó là gì? ” Thế giới kì diệu” sẽ mở ra sau cánh cửa nhà trường là:

– Cuộc sống học tập giúp em trở thành con người có đủ phẩm chất, năng lực bước vào một xã hội mới.

– Nhà trường sẽ mang lại cho em bao điều mới mẻ, đó là trí thức, là tình cảm, tư tưởng và đạo lý.

– Mở ra một thế giới trong tình bạn, tình thầy trò trong sáng, đẹp đẽ và cao quý.

7. Nghệ thuật:

Bằng ngôn ngữ độc thoại “Cổng trường mở ra” đã góp phần bộc lộ chất trữ tình trong việc biểu đạt tâm trạng của nhân vật, khiến người đọc như đang sống với tâm sự của người mẹ.

Văn bản trên đã thực hiện một phương thức miêu tả vừa cụ thể, vừa sinh động, về diễn biến tâm trạng của người mẹ với nhiều hình thức khác nhau:

– Phương thức miêu tả trực tiếp.

– Miêu tả qua thủ pháp so sánh giữa tâm trạng của người mẹ và con.

– Miêu tả hồi ức làm bừng sống lại một thời tuổi học sinh thơ ngây, của người mẹ. “Cổng trường mở ra” là văn bản kết hợp hài hòa giữa phương thứ tự sự (ghi lại sự việc) với phương thức trừ tình (bộc lộ cảm xúc) làm nổi bật vẻ đẹp trong sáng, đôn hậu trong tâm hồn người mẹ.

II. LUYỆN TẬP:

1. Ngày khai trường vào lớp Một là ngày có dấu ấn sâu đậm nhất. Vì sao? Ngày khai trường vào lớp Một là ngày có dấu ấn sâu đậm nhất, bởi vì ngày đó như một kỷ niệm đưa ta vào một cuộc sống mới đầy những điều kì diệu.

2. Viết một đoạn văn về kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường đầu tiên. Sáng mồng 5 tháng 9 mẹ dắt em tới trường. Em và mẹ bước qua cánh cổng sắt thật to, đi vào cái sân có mấy cây bàng, cây phượng xum xuê. Em còn đang bỡ ngỡ nhìn trước, nhìn sau thì một cô giáo đã đến bên cạnh mẹ con em mà hỏi:

– Cháu Hà đấy có phải không?

– Dạ, thưa vâng.

– Nào, em đi với cô…

Mẹ em từ từ gỡ bàn tay em ra khỏi tay mẹ rồi đặt vào tay cô giáo:

– Con đi theo cô, các bạn đang chuẩn bị xếp hàng để vào lớp. Nước mắt em như muốn trào ra nhưng bàn tay cô giáo êm êm đã kéo em về phía cô và cả sân trường như trong không khí đông vui, tưng bừng, nhộn nhịp.Vừa đi theo cô em vừa ngoái lại nhìn mẹ, mẹ em vẫy tay cười như bảo: “Đi đi con, hãy can đảm lên”. (Phỏng theo Học tốt văn 7)

Ngày khai trường đầu tiên của con có một ý nghĩa vô cùng quan trọng, bởi vì nó sẽ mở ra cánh cửa để đón những chủ nhân tương lai của đất nước bước vào một “Thế giới kì diệu”.Bài văn ghi lại tâm trạng của một người mẹ trong đêm chuẩn bị cho con trước ngày khai trường để vào lớp Một.