Văn Bản Cổng Trường Mở Ra Viết Về Nội Dung Gì / Top 5 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Bac.edu.vn

Văn Bản Cổng Trường Mở Ra

[Ngữ Văn 7 ] Văn bản Cổng trường mở ra

Sự kì diệu ở đây không phải là một phép nhiệm màu nào đó của bà Tiên hay ông Bụt. Không phải là thứ đặc biệt mà trần gian không có. Không phải là thứ biến hóa từ vật này sang vật khác. Mà đó là tất cả những thứ mà mỗi con người cần khám phá, vượt qua.

Ở nơi gọi là diệu kì ấy có cả niềm vui thất bại, có cả những điều bất ngờ xảy ra. Và đặc biệt hơn, ở đây rèn luyện cách cảm nhận niềm vui, cảm nhận sự thăng hoa của cuộc đời. Cũng là nơi cho ta biết cách chấp nhận sự thất bại cho dù thất bại làm cho tình thần hoảng loạn, thiếu tự tin. Giúp chúng ta đứng dậy sau khi ngã.

Trong thế giới kì diệu ấy, chúng ta có cả một kho tàng kiến thức nhân loại. Ta có thế biết về nguồn gốc của loài người, biết về những đức hi sinh cao cả đã đổi lại cuộc sống thanh bình cho ta ngày hôm nay. Nó cũng giúp ta hiểu được những điều bí ẩn của thế giới tự nhiên, cho ta những đáp án cho các câu hỏi “vì sao”.

Nơi kì diệu đó có thể bồi dưỡng tâm tư tình cảm của chúng ta. Nơi đó cho ta một màu xanh hi vọng mỗi khi ta buồn hay chán nản. Cho ta một niềm tin tuyệt đối vào bản thân để ta không cảm thấy xấu hổ hay tự ti về mình. Nó cũng khuyên ta nên đón nhận những điều tốt đẹp mà cuộc sống ban tặng, rũ bỏ những u buồn những xấu xa ra khỏi tâm hồn. Rồi ta biết cứng rắn hơn, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Ta cũng hiểu được câu nói “Cuộc sống là luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu”

Và đặc biệt , thế giới kì diệu ấy cho ta những người cha người mẹ dạy dỗ, yêu thương ta, những người bạn luôn sẻ chia vui buồn. Trong lá thư “Xin thầy hãy dạy cho con tôi” gửi cho thầy hiệu trưởng của tổng thống Mỹ A-Lin-côn đã khẳng định rằng trường học sẽ mang lại mọi thứ cho con người. Và với tôi trường học luôn luôn là thế giới kì diệu.

[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] ERROR: If you can see this, then [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] is down or you don’t have Flash installed.

Nghe và cảm nhận đức hi sinh cao cả của Người Cha!

Em Hãy Nêu Nội Dung Chính Văn Bản “Cổng Trường Mở Ra” Của Tác Giả Lý Lan

Em hãy nêu nội dung chính văn bản “Cổng trường mở ra” của tác giả Lý Lan

Vận dụn những hiểu biết của mình sau khi học xong tác phẩm Cổng trường mở ra, em hãy nêu nội dung chính văn bản “Cổng trường mở ra” để thấy rõ được giá trị nội bật của tác phẩm này.

I. Dàn ý chi tiết cho đề phân tích giá trị nội dung của Cổng trường mở ra

1. Mở bài cho đề phân tích giá trị nội dung của Cổng trường mở ra

+ Giới thiệu đôi nét về tác giả Lý Lan và tác phẩm “Cổng trường mở ra”.

+ Nêu khái quát nội dung của tác phẩm theo yêu cầu của đề bài.

2. Thân bài cho đề phân tích nội dung Cổng trường mở ra

+ Những tình cảm ấm áp dịu ngọt mà người mẹ dành cho con:

Mẹ chuẩn bị cho con quần áo mới, cặp sách mới, tập vở mới…để con sẵn sàng có ngày đầu tiên đến trường thật tốt.

+ Tâm trạng của người mẹ trong đêm trước ngày đầu tiên con đi học:

Đêm trước ngày khai trường, người mẹ trằn trọc không sao ngủ được: Vì lo lắng cho con, vì nhớ về những kỷ niệm của ngày đầu tiên đi học.

Người mẹ nhớ lại những ký ức tươi đẹp về ngày đầu tiên đến trường của mình. Trò chuyện với mình. Suy nghĩ ngày mai khi dắt con đến trường mình sẽ nói điều gì: “Đi đi con, hãy can đảm lên, thế giới này là của con, bước qua cánh cổng trường là một thế giới kỳ diệu sẽ mở ra”.

Bâng khuâng, xao xuyến, trằn trọc, suy nghĩ miên man.

Bồi dưỡng tư tưởng tốt đẹp, đạo lý làm người.

Nhà trường mang lại tri thức, hiểu biết cho thế hệ trẻ.

Mở ra ước mơ, tương lai cho con người.

+ Vai trò của nhà trường đối với thế hệ trẻ và toàn xã hội:

3. Kết bài cho đề phân tích nội dung Cổng trường mở ra

+ Cảm nhận của em về nội dung của tác phẩm.

+ Ý nghĩa của tác phẩm đối với thế hệ trẻ ngày nay.

II. Bài tham khảo cho đề phân tích nội dung Cổng trường mở ra

Là một trong những sáng tác nói về ngày khai trường của Lý Lan được trích từ bào Yêu trẻ, số 166 tại thành phố Hồ Chí Minh ngày 01/09/2000. Bài văn là những dòng tâm sự của người mẹ trước ngày con mình đến trường, qua đó cũng cho chúng ta thấy được tầm quan trọng của nhà trường đối với thế hệ trẻ và xã hội ngày nay. Những tâm sự cũng như tầm quan trọng đó được thể hiện rõ hơn trong tác phẩm “Cổng trường mở ra” của Lý Lan.

Xuất phát điểm từ những dòng nhật ký của một người mẹ, “Cổng trường mở ra” thấm đẫm những tình cảm yêu thương của một người mẹ dành cho con của mình. Cũng như bao người mẹ Việt Nam khác, sự tảo tần, săn sóc đủ đầy là điều không thể thiếu của người mẹ trong câu chuyện. Ngày con mình nhập trường sắp đến, mẹ chuẩn bị mọi thứ tốt nhất dành cho con. “Quần áo mới, cặp sách mới, tập vở mới” là do mẹ chuẩn bị để con cảm nhận được sự trang trọng trong ngày khai trường đầy ý nghĩa này.

Và rồi ngày khai trường cũng đã đến, cái đêm trước ngày khai trường ấy là đêm mà mẹ mang nhiều tâm sự và lo lắng nhất. Mẹ trằn trọc, mẹ không sao ngủ được. Là vì lo cho con? Đúng vậy, mọi người mẹ đều thế, dành cả cuộc đời mình để chăm sóc, lo lắng đùm bọc cho những đứa con nhỏ bé của mình. Mọi ngày, mẹ đắp mền cho con, buông mùng, ém góc cẩn thận rồi mẹ mới bắt đầu làm những công việc nhà. Nhưng hôm nay mọi việc đã xong sớm hơn so với mọi ngày, mẹ có thời gian ngồi lại với những lo lắng và suy tư của riêng mình. Mẹ lo lắng con sẽ không thích nghi được với môi trường mới, mẹ lo lắng con vẫn mải chơi mà không thể làm quen với việc học tại trường. Bởi con còn ngây thơ và vô lo vô nghĩ. Đêm trước ngày khai trường, một ngày quan trọng những đối với con thì ngày mai cũng chỉ như những chuyến đi xa khác, mối bận tâm duy nhất trong lòng con la ngày mai phải thức dậy cho kịp giờ. Chính từ những lo lắng ấy đã khiến mẹ trăn trọc không ngủ được. Mẹ lo lắng về những điều có vẻ vô lý thế nhưng vẫn không ngăn được lòng mẹ. Con đã đi học mẫu giáo, đã biết thế nào là trường lớp, là bạn bè thì một ngôi trường đối với con có lẽ không còn xa lạ nữa. Ấy thế mà hôm nay mẹ vẫn lo lắng như ngày đầu tiên con đi mẫu giáo. Mẹ gửi con ở trường gần chỗ làm để cứ hai tiếng là lại qua nhìn con. Mẹ sợ con không thấy mẹ sẽ khóc rồi sinh bệnh. Dẫu lo lắng nhưng mẹ luôn tin con mẹ có thể làm được, con mẹ sẽ làm tốt trong ngày khai trường lần này. Ấy vậy nhưng vẫn không thể ngan được dòng suy nghĩ của mẹ. Từ những nỗi lo cho con đã đưa mẹ về với những ký ức ngày đầu tiên đến trường mà mẹ đã từ trải qua. Nhắm mắt lại là mẹ dường như lại nghe được tiếng bài học trầm bổng: “Hằng năm cứ vào cuối thu – mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi, dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Cái ấn tượng tươi đẹp của mẹ là thứ đã đi theo mẹ suốt cả chặng đường dài, cho đến hôm nay mẹ đã trở thành một người mẹ dắt tay con mình trên con đường làng dài và hẹp ấy đến trường. Mẹ muốn nhẹ nhàng, tự nhiên ghi lại cho con những khoảnh khắc tươi đẹp ấy để con sẽ lại có những kỷ niệm để nhớ lại như mẹ lúc này.

Đêm nay mẹ không ngủ được vì ngày mai là ngay con vào lớp một. Mẹ không ngủ được vì lo lắng, vì trăn trở, vì mải mê theo đuổi những ký ức về tuổi thơ của chính mình. Trong những dòng suy nghĩ ấy, mẹ tự sắp xếp lại những gì sẽ làm, những gì sẽ nói để con có được một tuổi thơ, một dấu ấn thật đẹp cho mình. “”Đi đi con, hãy can đảm lên, thế giới này là của con, bước qua cánh cổng trường là một thế giới kỳ diệu sẽ mở ra”. Đó là tất cả tấm lòng của mẹ, tất cả tình yêu thương và mong muốn của mẹ dành cho con.

Đêm trước ngày khai trường ấy mẹ không ngủ được, trong những trang nhật ký ấy có những dòng nói về một nền giáo dục của một dân tộc. Ở Nhật, ngày khai trường là ngày lễ của toàn xã hội. Ở Việt Nam ta cũng vậy, ngày khai trường tưng bừng, tấp nập, ngày khai trường hằng năm ấy là ngày toàn dân đưa trẻ đến trường. Cha mẹ đưa con đến trường, đường phố quang đãng trong tiết trời cuối thu, không khí tươi vui nhộn nhịp cùng với sự trang nghiêm sau cánh cổng trường rộng lớn làm cho ngày khai giảng càng trở nên ý nghĩa hơn đối với mỗi người.

Với mẹ, nhà trường có vai trò vô cùng to lớn đối với tuổi trẻ và xã hội. bài học đầu tiên khi đến trường chính là bài học về lễ nghĩa mà người ta thường nói: “Tiên học lễ. Hậu học văn”. Mái trường ấy đã bồi dưỡng cho các con những tư tưởng tốt đẹp, đạo lý làm người.

Nhà trường mang lại tri thức, hiểu biết cho thế hệ trẻ. Các con đến trường để học tập những kiến thức mới mẻ hơn qua lơi giảng chân tình của thầy cô. Từ những bài giảng ấy là quá trình cố gắng trau dồi bản thân để có được hiểu biết cơ bản cho đến những hiểu biết rộng hơn về tri thức cũng như về đời sống quanh ta.

Từ những nền tảng đầu tiên ấy đã dần dần nâng cánh ước mơ của các con. Cùng các con nuôi nấng ước mơ đó thành hiện thực để mai sau góp sức mình cho tổ quốc này.

Theo chúng tôi

Là lời trong cuốn nhật ký của mẹ nên “Cổng trường mở ra” giàu tình cảm yêu thương của mẹ dành cho con mình. Những suy tư, trăn trở, những sự đánh giá, nhận thức đúng đắn của mẹ về vai trò của nhà trường đối với con em mình. Qua văn bản ta có thể nhận thấy được hai vấn đề chính và hết sức sâu sắc: thứ nhất đó là tình yêu thương của mẹ dành cho con là vô bờ bến; thứ hai, nhà trường đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với thể hệ trẻ ở mọi thời đại và có vai trò tạo nên một xã hội tiến bộ, văn minh.

Cảm Nghĩ Của Em Về Văn Bản Cổng Trường Mở Ra

Tác phẩm Cổng trường mở ra là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của Trí Lan, tác phẩm nói về việc đi học của đứa con, nhưng cùng một sự việc lại có sự bất đồng trong cảm xúc của người mẹ và đứa con của mình. Nếu người mẹ không thôi trăn trở, suy tư về ngày mai thì đứa con lại vô cùng hồn nhiên, ngây thơ. Trước việc đi học của mình, đứa trẻ chỉ háo hức như sự tò mò trước một điều gì đó mới lạ. Tìm hiểu về tác phẩm Cổng trường mở ra ta không chỉ thấy được bức tranh tâm trạng chân thực, phong phú của người mẹ mà còn cảm động trước tình cảm của người mẹ ấy dành cho đứa con nhỏ bé của mình.

Tác phẩm là bức tranh tâm trạng của người mẹ khi có con chuẩn bị bước vào lớp một, những suy nghĩ đối lập của người mẹ và đứa con cũng mang lại nhiều ấn tượng thú vị cho người đọc, mặt khác, qua đó ta còn có thể nhận thức được những đặc trưng tính cách giữa một người trưởng thành và một đứa trẻ, giữa người làm mẹ và đứa con của mình. Sự kiện đứa con đi học là một sự kiện lớn lao không chỉ đối với đứa trẻ mà đó là mối bận tâm của người mẹ.

Trước ngày khai giảng, mẹ không ngủ được, cũng chẳng thể tập trung vào việc gì ” mẹ không tập trung được vào việc gì cả; mẹ lên giường và trằn trọc”, mẹ trằn trọc, suy tư nghĩ về ngày khai giảng đầu tiên của con và nhớ lại những hồi ức về ngày khai giảng đầu tiên của mình, nhớ về khoảnh khắc mẹ nắm tay bà ngoại bước vào cánh cổng của ngôi trường. Bao suy nghĩ triền miên khiến mẹ không thể chợp mắt, mẹ lặng lẽ ngồi ngắm nhìn đứa con đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Đứa con lại hoàn toàn trái ngược với những suy nghĩ của mẹ, đó là một đứa trẻ ngây thơ, hồn nhiên như chính lứa tuổi của nó, đứa trẻ tuy cũng có những háo hức, hồi hộp trước ngày khai giảng đầu tuên của mình nhưng suy nghĩ đơn giản, hồn nhiên khiến cho đứa trẻ có thể chìm vào trong giấc ngủ một cách dễ dàng, bình yên “…cũng như một chuyến đi xa, trong lòng con không còn mối bận tâm nào khác ngoài chuyện ngày mai thức dậy cho kịp giờ”. Qua hình ảnh người mẹ và đứa trẻ, chúng ta cũng có thể nhận thấy những khác biệt về nhận thức ở từng lứa tuổi.

Đối với người mẹ thì đó là một sự kiện lớn lao của cuộc đời con mình, nhưng với đứa trẻ thì đó chỉ là sự háo hức mang tính bản năng tự nhiên nhất ở đứa trẻ. Thế ta mới thấy ở người lớn luôn có những suy nghĩ phức tạp, sâu sắc và có những trải nghiệm, kí ức để nhớ về. Còn với những đứa trẻ ngây thơ trong trắng thì suy nghĩ của chúng vô cùng đơn giản, hồn nhiên. Tuy nhiên, lí do người mẹ không ngủ được cũng được Lí Lan lí giải bằng những suy nghĩ sâu sắc từ tấm lòng nhân hậu, bao la của người mẹ.

Trước hết, người mẹ biết được ngày khai trường để vào lớp một là bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời của đứa con, cũng là một thời khắc quan trọng, đánh dấu sự trưởng thành ở mỗi người. Mẹ đã từng trải qua thời khắc thiêng liêng đó, đã có những kí ức, những kỉ niệm khó quên, bởi vậy nên người mẹ muốn đứa con có những kỉ niệm đẹp nhất, có thể trải nghiệm cảm xúc xao xuyến, rạo rực, mong chờ mà cũng có những lo lắng trước bước ngoặt đầu tiên của cuộc đời mình.

Ngày khai giảng của con cũng làm sống dậy trong tâm thức của người mẹ những kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học, đó là khi mẹ rụt rè nắm tay bà ngoại đến trường, là âm thanh tiếng đọc bài trầm bổng và sự lo lắng, ngỡ ngàng khi cánh cổng trường khép lại: “…mẹ không lo, nhưng vẫn không ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là dường như vang lên bên tai tiếng đọc bài trầm bổng”, “…mẹ tôi âu yến nắm tay tôi dẫn đi trên con đường dài và hẹp”.

Ngươi mẹ biết được, chờ đợi đứa con bên kia cánh cổng trường là một thế giới vô cùng tuyệt vời và thú vị, bởi ở đó đứa con sẽ trải qua bao nhiêu điều mới lạ, làm quen với một môi trường học tập hoàn toàn mới, làm quen được với những người bạn mới, có thể chủ động nắm giữ những kiến thức, dần dần trưởng thành với vốn tri thức phong phú của loài người. Đồng thời, qua việc học tập, đứa con sẽ thêm yêu quê hương, đất nước của mình.

Như vậy, tác phẩm Cổng trường mở ra nói về những suy nghĩ của người mẹ đến ngày đi học đầu tiên của đứa con. Những suy tư trăn trở về tương lai của đứa con, sống lại trong dòng hồi ức của mình. Qua đó ta cũng thấy được cả một tấm lòng yêu thương, rộng mở của người mẹ, luôn mong những điều tốt nhất cho con của mình.

TỪ KHÓA TÌM KIẾM NGÀY KHAI GIẢNG NGAY KHAI GIANG KHAI TRƯỜNG CỔNG TRƯỜNG MỞ RA TÁC PHẨM CỔNG TRƯỜNG MỞ RA

CÁC BẠN LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN MỚI NHẤT NHÉ!

Biểu Cảm Về Văn Bản Cổng Trường Mở Ra Của Lý Lan

Đọc bài văn, tôi như cảm nhận rõ tâm trạng, suy nghĩ của mẹ vào đêm trước ngày khai trường của con. Bồi hồi, xao xuyến, bâng khuâng… đó là tất cả những gì mẹ cảm nhận được khi nhớ về ngày khai trường của chính mình. Mẹ hồi tưởng nhớ lại cái ngày mẹ cùng bà ngoại tiến đến ngôi trường và nỗi chơi vơi, hốt hoảng khi cổng trường đóng lại.

Qua những câu văn đầy cảm xúc, tôi hình dung được một cô bé trạc lớp một đang đứng giữa một biển người, mắt hưứng về phía cổng trường – nơi có mẹ cô đứng đó, vẫy tay chào. Nỗi lo sợ không người thân, người chia sẻ sẽ khiến cô bé như mất đi sự tự tin, hoạt bát vốn có. Nhưng phải chăng đó là thử thách khó khăn đầu đời mà cô bé phải vượt qua. Chắc hẳn, sẽ có nhiều người như tôi, cũng xao xuyến khi hiểu được nỗi lòng mỗi người học sinh bước chân qua thế giới mới. Trong tâm trí mẹ lúc này, không còn chút gì là lo lắng cho ngày khai trường của con nữa, tất cả chĩ là câu nói: “Hằng năm, cứ đến cuối thu, mẹ tôi lại âu yếm dẫn tôi đi trên con đường dài và hẹp”. Liệu bạn có bao giờ tự hỏi: “Mình cảm thấy gì trong ngày khai trường đầu tiên?”. Liệu bạn có bao giờ cảm thấy bâng khuâng vì những xúc cảm trong ngày đầu tiên bước vào trường ùa về? Người mẹ đã liên tưởng cảm xúc của mình cách đây mấy chục năm. Bây giờ, tất cả vẫn hiện lên rõ ràng, hệt như mẹ đang ở trong cái ngày đó vậy.

Bài văn thể hiện sự tin tưởng của mẹ đối với nhà trường, đối với thầy, cô giáo. Phải, ai cũng biết: một sai lầm – cả một thế hệ đi sai hướng. Nhưng dâu có được nhiều người quan tâm đến nó như người mẹ này. Bạn có bao giờ nghĩ mình là người như họ. Bản thân tôi, tôi thừa nhận mình thờ ơ với nền giáo dục Việt Nam. Liệu tôi có đủ quan tâm để có thể tạo ra những dòng cảm xúc. Để tìm hiểu, tôi đã hỏi một số người trong gia đình.

Đầu tiên, tôi hỏi bà, bà lại bảo: “Cho đến giờ, bà vẫn thấy giáo dục của Việt Nam tốt đấy chứ. Có gì sai sót đâu?”. Có vẻ bà tôi rất tin vào nền giáo dục hiện nay. Nhưng liệu có một nước nào có thể phát triển mà không có chút sai sót, có chút vấp ngã? Tiếp đến, tôi hỏi người trẻ tuổi nhất nhà: em tôi. Nó lại trả lời: “Em thì thấy nền giáo dục hiện giờ nhiều chỗ sai sót lắm. Nhất là trong việc tuyển chọn giáo viên. Nhiều cô giáo, thầy giáo xấu tính cực kì, cứ như “trù” bọn em ý, toàn điểm kém thôi”. Tôi công nhận, có thể giáo dục còn nhiều chỗ chưa hợp lí như theo nhận xét của em tôi, nhưng đâu phải thầy cô giáo nào cũng thế. Có thể họ cũng chỉ mong muốn chúng ta nên người mà thôi.

Cuối cùng, tôi hỏi mẹ. Và tôi đã có câu trả lời hợp lí nhất: “Giáo dục không phải ngày một ngày hai là có thể hoàn thiện được con ạ. Nhưng chỉ khi chúng ta tin tưởng vào nhà trường – người trực tiếp dạy dỗ các con, họ mới có động lực để cố gắng làm nền giáo dục ngày một phát triển hơn”. Đúng vậy, các bạn ạ. Mẹ luôn là người quan tâm đến giáo dục nhất, luôn là người quan tâm đến ta nhất. Mẹ tôi, cũng như người mẹ trong tác phẩm này, cũng chu đáo, muốn con được sống trong một môi trường tốt đẹp nhất.

Trải qua nhiều thế hệ, ta dường như đã hiểu được điều mẹ mong muốn cho con. Khi dắt con đến trường, mẹ sẽ nói: “Đi đi con, hãy can đảm lên, thế giới này là của con, bước qua cánh cổng trường là một thế giới kì diệu sẽ mở ra”. Phải, người mẹ sẽ đưa con đến cổng trường rồi mới buông tay. Chứng tỏ người mẹ muốn con có đủ động lực để tự khám phá thế giới đó. Mẹ đã cho con hiểu thế giới tươi đẹp đằng sau cánh cổng trường và con sẽ tự mình khám phá nó.

Tác phẩm này đã gửi tới một thông điệp quan trọng: bước qua cánh cổng trường là một thế giới kì diệu sẽ mở ra. Tôi tin rằng đây chính là điều mà tác giả muốn nói với tất cả chúng ta: Hãy luôn biết ơn mẹ, biết ơn nhà trường và đừng bao giờ đi lệch khỏi con đường đó.