Văn Bản Soạn Bài Chuyện Cũ Trong Phủ Chúa Trịnh / 2023 / Top 21 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Bac.edu.vn

Soạn Bài Chuyện Cũ Trong Phủ Chúa Trịnh / 2023

Soạn bài Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh (trích Vũ Trung tùy bút – Phạm Đình Hổ)

Bố cục:

Phần 1 (từ đầu… biết đó là triệu bất tường): Cuộc sống xa hoa vô độ trong phủ Chúa.

Phần 2 (còn lại): thói những nhiều dân chúng của bọn quan lại

Hướng dẫn soạn bài

Câu 1 (trang 63 sgk ngữ văn 9 tập 1)

Thói ăn chơi xa xỉ, vô độ của chúa Trịnh:

+ Xây đình đài, thú ngao du vô độ

+ Miêu tả tỉ mỉ những cuộc bài trí dạo chơi của chúa Trịnh

– Việc thu sản vật, thứ quý, việc bày vẽ trang trí trong phủ gây nhiều phiền nhiễu, tốn kém

– Tác giả kín đáo bộc lộ thái độ chủ quan của mình trước việc ăn chơi xa xỉ của chúa Trịnh, khi miêu tả cảnh vườn trong phủ Chúa

+ Tiếng chim kêu, vượn hót kêu râm ran khắp bốn bề, nửa đêm ồn ào như mưa sa gió táp, vỡ đổ tan tành

+ Tác giả cảm thấy “đó là triệu bất thường”: mang ý phê phán, cảnh báo về thói ăn chơi, hưởng lạc xa hoa trên mồ hôi của nhân dân sẽ dẫn tới suy tàn

Câu 2 (trang 63 sgk ngữ văn 9 tập 1)

Bọn quan lại hầu cận trong phủ chúa: làm càn tác oai tác quái trong dân gian

+ Hoạn quan, quan lại tham lam, mượn tay nhà chúa để vơ vét của cải trong dân chúng

+ Chúng thấy ở đâu có chim tốt khướu hay, chậu hoa cây cảnh thì biên hai chữ “phụng thủ”

+ Thủ đoạn: vừa ăn cắp vừa la làng

+ Người dân bị cướp bóc, không thì phải tự tay hủy bỏ của quý của mình

→ Hiện trạng vô lí, bất công

– Chính gia đình tác giả cũng phải tự tay chặt cây lê, và hai cây lựu trắng quý hiếm tránh tai vạ

→ Đoạn văn được tác giả kể lại một cách một cách sinh động, chân thực. Cảm xúc của tác giả được gửi gắm một cách kín đáo.

Câu 3 (trang 54 sgk ngữ văn 9 tập 1)

Sự khác nhau giữa truyện và tùy bút

– Tùy bút là thể văn dùng để ghi chép con người, sự việc cụ thể, có thực, bộc lộ thái độ, cảm xúc, suy tư, nhận thức, đánh giá của mình về con người, cuộc sống

– Truyện là thể văn phản ánh hiện thực đời sống, với bức tranh hiện thực đời sống qua các sự kiện, biến cố xảy ra trong cuộc đời con người

– Truyện thường phải có cốt truyện và nhân vật, cốt truyện được trình bày có mở đầu, diễn biến, kết thúc

– Nhân vật được xây dựng có đặc điểm ngoại hình, chi tiết, miêu tả nội tâm, diễn biến tâm lí

Tùy bút là sự ghi chép tùy hứng, có khi tản mạn, không theo một cốt truyện nào chủ yếu bộc lộ tình cảm, thái độ của tác giả

Luyện tập

Đất nước vào thời vua Lê- chúa Trịnh cuối thế kỉ XVIII rơi vào tình cảnh khốn cùng, hỗn độn

Vua chúa ăn chơi, hưởng lạc, sống cuộc sống xa hoa. Phủ chúa đầy những loại chim quý, thú lạ, cây cổ thụ… những Người đứng đầu triều đình, không chăm lo việc triều chính, bỏ mặc dân chúng. Bọn quan lại ỷ vào điều đó hành động, nhũng nhiễu. Đến cả những nhà giàu cũng không yên với chúng. Nhân dân khắp chốn làm than, đói khổ.

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng….miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Nhóm học tập facebook miễn phí cho teen 2k6: chúng tôi

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Soạn Bài: Chuyện Cũ Trong Phủ Chúa Trịnh – Ngữ Văn 9 Tập 1 / 2023

I. Tác giả, tác phẩm

1. Tác giả (các em tham khảo phần giới thiệu về tác giả Phạm Đình Hổ trong SGK Ngữ văn 9 Tập 1).

2. Tác phẩm

* Xuất xứ: Văn bản Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh được trích từ tác phẩm Vũ trung tùy bút – một tác phẩm đặc sắc của Phạm Đình Hổ gồm có 88 mẩu chuyện nhỏ.

* Thể loại: Văn bản Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh được viết theo thể loại tùy bút (ghi chép tùy hứng, tản mạn, không cần hệ thống, kết cấu gì).

* Bố cục: Văn bản có thể được chia làm 2 phần

Phần 2: còn lại : Sự nhũng nhiễu của bọn quan lại.

II. Hướng dẫn soạn bài

Câu 1:

* Thói ăn chơi xa xỉ của chúa Trịnh và các quan lại hầu cận được miêu tả qua những chi tiết:

Xây dựng đền đài liên miên

Bọn nội thần bày trò lố lăng, tốn kém: giải trò mua bán, bài trí dàn nhạc khắp nơi

Thói ngao du vơ vét sản vật quý của dân

* Lời văn ghi chép sự việc của tác giả mang tính khách quan, không thể hiện  quá nhiều, bởi những sự việc mà tác giả kể lại đã đủ bóc trần bản chất xã hội và cho người đọc thấy được thái độ của tác giả.

* Kết thúc đoạn văn miêu tả này, tác giả nói : “… kẻ thức giả đó biết là triệu bất tường”, đây chính là lời dự báo về một thảm họa ắt sẽ xảy ra nếu xã hội vẫn cứ hỗn loạn như thế này.

Câu 2:

* Ý nghĩa đoạn cuối bài: “Nhà ta ở phường Hà Khẩu… cũng vì cớ ấy”, đây là đoạn văn tác giả đã kể lại sự việc diễn ra ngay tại gia đình mình để tăng sức thuyết phục cho những chi tiết mà ông đã ghi chép ở trên. Đồng thời, đoạn văn cũng bộc lộ thái độ bất bình, phẫn nộ, căm tức của tác giả.

Câu 3:

Theo em, sự khác nhau giữa thể tùy bút và thể truyện là:

Thể truyện: thường phải có cốt truyện và nhân vật, có thể là thật hoặc do tác giả tưởng tượng. Nhân vật trong truyện được xây dựng qua ngoại hình, tính cách, tâm lí,… Truyện thường phản ánh hiện thực qua bức tranh mở rộng của đời sống qua những sự kiện, biến cố xảy ra trong cuộc đời của nhân vật.

Thể tùy bút: ghi chép tùy hứng, tản mạn những sự việc có thật, nhưng không theo một cốt truyện nào. Qua đó, người viết chú trọng bộc lộ thái độ, cảm xúc, suy tư, nhận thức, đánh giá của mình về con người và cuộc sống.

3.2

/

5

(

46

bình chọn

)

Tóm Tắt Truyện Ngắn Truyện Cũ Trong Phủ Chúa Trịnh / 2023

Khoảng năm Giáp Ngọ,trong nước có chúa Trịnh Sâm thích chơi đèn đuốc,thường ngự ở các ly cung.Xây dựng đình đài liên miên.Nhân việc đó, nội quan đều mạc quần áo đàn bà, cải trang để bán một số đồ vật kiếm tiền. Có lúc cho bọn nhạc công ngồi trên gác chuông chùa Trấn Quốc và chơi vài bài.

Mỗi khi tìm thấy những loài trân cầm dị thú,Chúa đều thu hết. Bọn quan lại thấy thế bèn mượn gió bẻ măng, hù doạ nhân dân. Hễ thấy nhà giàu nào có cây cảnh hay đồ vật đẹp nào đều quy cho vào tội phụng thủ, người ta phải van xin chí chết mới được tha. Nhà tác giả cũng có trồng một cây lê và hai cây lựu nở hoa rất đẹp nhưng cũng phải chặt đi cũng vì cớ ấy.

Tóm tắt truyện ngắn Truyện cũ trong phủ chúa Trịnh – Bài làm 2

Sau khi đã dẹp xong các bè đảng tranh giành quyền lực, Trịnh Sâm lao vào ăn chơi, chô xây dựng nhiều đền đài và thường xuyên ngự các li cung binh lính theo hầu đông đúc.

Chúa còn bày ra nhiều trò quay gở và ra sức thu lấy tất cả những thứ quý hiếm trong dân gian. Bọn hoạn quan mượn gió bẻ măng, nhà nào có cây cảnh đẹp đều bị khuân đi hết hoặc bị vu cho tội giấu vật phụng cung. Các nhà giàu có cây cảnh và vật đẹp phải bỏ ra kêu van hoặc phá bỏ để tránh họa.

Tóm tắt truyện ngắn Truyện cũ trong phủ chúa Trịnh – Bài làm 3

Chúa Trịnh (Trịnh Sâm) vốn ăn chơi xa xỉ đã cho xây dựng nhiều cung điện, đình đài làm hao tốn rất nhiều tiền của.

Mỗi tháng ba bốn lần, Trịnh Sâm ra cung Thuỵ Liên bên bờ Hồ Tây để đi chơi ngắm cảnh, binh lính, quan lại theo hầu đông đúc.

Chúa đi đến đâu, mọi thứ chim quý, thú lạ cho đến những cây cỗ thụ to lớn … đều vơ vét sạch, sai quân lính khiêng về phủ bày biện.

Bọn hoạn quan nhờ gió bẻ măng, nửa đêm thường lẻn vào nhà dân ăn trộm cây hoa, chậu cảnh rồi buộc họ tội “đem giấu vật cung phụng” dậm doạ lấy tiền, khiến người dân phải bỏ tiền của kêu xin, hoặc phá tan vườn hoa, cây cảnh… để khỏi gặp tai hoạ.

Thống kê tìm kiếm

Văn Mẫu Chọn Lọc Lớp 9: Dựa Vào Văn Bản Chuyện Cũ Trong Phủ Chúa Trịnh, Em Hãy Đóng Vai Là Một Tên / 2023

Đề:Một đêm, bọn hoạn quan trong phủ chúa Trịnh đã lẻn vào một nhà dân ăn trộm cây cảnh để doạ nạt kiếm tiền. Dựa vào văn bản Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh, em hãy đóng vai là một tên trong bọn chúng kể lại cảnh đó (có sử dụng yếu tố tả cảnh và miêu tả nội tâm).

BÀI LÀM

Ta tên là Ngô Lại, hoạn quan trong phủ chúa Trịnh. Chúa Trịnh vốn là người ham mê vui chơi, thích ngao du ngắm cảnh và sưu tầm chim quý, thú lạ. Trong những chuyến ngao du, hễ thấy nhà dân nào có đồ vật quý giá, ngài thường ra lệnh thu lấy bằng hết đem về bày biện trong phủ.

Theo đóm ăn tàn, nhờ gió bẻ măng, bọn ta, phần vì để lấy lòng Chúa, phần vì muốn kiếm chác chút đỉnh nên nhân cơ hội này nghĩ ra nhiều mánh hay để kiếm tiền và ra oai với lũ dân đen. Ta nghĩ, thú ăn chơi của Chúa, mọi người đã biết cả rồi. Mà ý Chúa là tối thượng, ai dám chống lại? Ta cứ lẻn vào bất cứ nhà nào có cây hoa chậu cảnh, chim tốt khiếu hay, nói là : “Tại sao dám chống lại ý Chúa, giấu vật cung phụng? Ta vâng mệnh Chúa…” thì hô… hô… ta muốn làm gì mà chả được.

Khoái chí với ý nghĩ đó, ngày ngày bọn ta đi dò la xem nhà nào có đồ quý thì biên ngay hai chữ “phụng thủ” (lấy để dâng lên Chúa). Đêm đến, ta sai người lẻn vào lấy trộm. Sáng ra, ta xông thẳng vào gọi chủ nhà dậy quát nạt, vu cho tội đem giấu vật cung phụng. Thế là vừa được của, vừa được tiền đút lót chạy tội.

Một đêm tháng sáu oi ả, mây vần vũ trên bầu trời không trăng không sao báo hiệu một cơn mưa rào sắp tới. Lợi dụng lúc mọi nhà cửa đóng then cài im ỉm để trốn chạy mưa gió, bọn ta ăn vận đồng phục màu đen, nhẹ nhàng lẻn qua tường rào vào nhà một lão thầy đồ cuối xóm. Nhà này nghèo rớt nhưng lại có mấy chậu phong lan rất đẹp. Nghe đâu của học trò cũ làm việc trên mạn ngược mới về thăm, tặng thầy giáo cũ. Ban chiều, bọn ta đã ghé qua và biên giấy “phụng thủ”, hẹn ngày mai sẽ tới đem dâng Chúa. Còn bây giờ, ta đang đứng dưới hai giò phong lan. Ta vội vàng sai bọn lính mang đi rồi rón rén trèo trở ra. Ơn trời, mọi sự đều trót lọt.

Tờ mờ sáng, khi cơn giông đã tạnh, ngôi sao mai còn vằng vặc phía cuối trời, bọn ta đã băm bổ xông đến nhà lão thầy đồ. Bọn lính lên giọng quát tháo :

– Cây cảnh đâu, đem phụng thủ ! Lúc ấy, cả nhà thầy đồ mới lục tục chạy ra. Họ dáo dác tìm kiếm, nhưng mấy giò phong lan tối qua còn đung đưa dưới dàn mướp hương, nay đã không cánh mà bay. Vợ thầy đồ mặt tái mét, miệng lẩm bẩm : – Dạ bẩm quan… bẩm quan… Quả thực nhà con… – Sao ? Mấy giò phong lan đâu ? Nhà chúng mày đã đem giấu rồi phải không ? – Dạ bẩm quan… oan cho chúng con, quả thật, tối qua chúng còn ở đây, vậy mà sao … hay là có kẻ nào đó đã lẻn vào ăn trộm… Ta quắc mắt quát : – Láo !.. Chúng mày can tội đem giấu vật cung phụng, làm trái lệnh Chúa, tội đáng chết. Quân bay, giải cả nhà chúng nó về phủ cho ta ! Lão thầy đồ tái mặt, đám trẻ la khóc om sòm, vợ lão ta run lẩy bẩy, quỳ mọp xuống đất cầu xin : – Bẩm, xin quan thương chúng con. Quan là đèn trời soi xét, xin quan tìm cách cứu giúp chúng con khỏi tai hoạ… Ta khoái trá nhưng cố nén cười và nói : – Thôi được, nghĩ thương gia cảnh nhà chúng mày cơ khổ, bần hàn, ta sẽ kêu xin giúp cho. Có bao nhiêu tiền trong nhà, chúng mày phải đem hết ra đây.

Con mẹ run rẩy, lật bật đi mở tráp. Tìm mãi, tìm mãi chỉ được mấy lạng bạc lẻ. Không bõ. Ta cáu tiết liền sai sục sạo khắp nhà xem có gì đáng giá không. Bọn lính khám xét hồi lâu, thu được thêm một chiếc lư hương bằng đồng, một đôi đèn bạc trên bàn thờ. Món đồ cũng kha khá tiền đây ! Ta hài lòng sai đem đi. Trước khi đi, bọn lính còn tranh thủ vơ vét tất cả những gì có thể dùng được trong tiếng khóc van ai oán, tức tưởi của vợ con thầy đồ.

Trên đường về phủ, ta hớn hở, chắc mẩm mấy giò phong lan kia đem ra chợ bán cũng kiếm chác được ít nhiều. Tạ ơn Chúa Trịnh đã thương lũ hoạn quan chúng con nghèo khổ mà tạo cơ hội cho chúng con làm ăn. Cầu thần linh phù hộ cho ngài và cho chúng con đêm mai lại hành động trót lọt, làm ăn thuận lợi.