Nêu Ý Nghĩa & Tóm Tắt Văn Bản Tôi Đi Học Của Thanh Tịnh

Đề bài: Nêu Ý Nghĩa & Tóm Tắt Văn Bản Tôi Đi Học Lớp 8 Của Thanh Tịnh

Tác phẩm truyện ngắn “Tôi đi học” được tác giả Thanh Tịnh sáng tác và in trong tập Quê mẹ, xuất bản vào năm 1941. Với những ai đã trải qua ngày đầu tiên cắp sách đến trường chắc hẳn sẽ đều có những thiên hồi ức vô cùng xúc động, với biết bao kỉ niệm đẹp về cảnh vật, thầy cô, bạn bè, những cảm xúc rụt rè, bỡ ngỡ núp sau lưng mẹ giống như Thanh Tịnh ba mươi năm về trước.

Tóm tắt truyện ngắn “Tôi đi học”

Tác giả Thanh Tịnh – chính là nhân vật “Tôi”, nhân vật tự sự trong truyện ngắn này. Tôi dường như cứ vào dịp cuối thu trong lòng lại mơn man nhớ như in về ngày đầu tiên cùng mẹ đến trường. Hôm đó là một buổi sáng mùa thu, trời se se lạnh, lá rụng nhiều, mẹ dắt tôi đi trên con đường làng quen thuộc nhưng hôm nay đối với tôi bổng dưng thấy thật lạ lẫm. Vì, hôm nay tôi đi học. Mặc trên mình bộ đồng phục, tôi thấy mình trang trọng và đứng đắn hẳn lên, lúc đó trong đầu xuất hiện một ý nghĩ thật non nớt là chỉ có người thạo mới cầm nổi bút thước. Và rồi những suy nghĩ đó cũng nhẹ nhàng lướt qua như làn mây trắng đang trôi bồng bềnh trên trời.

Khi bước đến trường, tôi cảm thấy ngôi trường sao khang trang, to đẹp hơn hẳn những gì tôi thấy trước đây, tôi sợ và vội nép sau áo mẹ giống như một chú chim nhỏ. Bổng, tiếng trống trường vang lên, tôi theo mọi người xếp hàng trước cửa lớp học và chờ đợi nghe ông đô đốc trường làng Mỹ Lí gọi tên mình. Tôi hồi hộp, nhiều bạn nhỏ khóc làm tôi cũng dúi vào áo mẹ mà khóc nức nở. Ông đốc an ủi, động viên chúng tôi bằng những lời nói vô cùng ấm ấp, trìu mến. Rồi tôi rời tay mẹ và một thầy giáo trẻ tươi cười đón mời chúng tôi bước vào lớp học.

Ngồi trong lớp, tôi nhìn những bức tranh, tấm bản đồ treo tường, người bạn nhỏ ngồi kế bên và cảm thấy nơi đây thật thân quen dù lần đầu gặp gỡ. Tôi ngồi ngay ngắn, vòng tay lên bàn, nhìn theo từng nét chữ thấy viết bài và nhẫm đọc dòng chữ: “Tôi đi học”.

Ý nghĩa truyện ngắn “Tôi đi học”

Thanh Tịnh nổi tiếng với những tác phẩm thơ ca, truyện ngắn thắm đượm cảm xúc êm dịu, trong trẻo, vừa ngọt ngào sâu lắng, vừa có chút hoài niệm buồn vương. Và trong tác phẩm “Tôi đi học”, ông đã vô cùng thành công khi kết hợp giữa chất biểu cảm trong lối viết tự sự, mang đến giọng văn nhẹ nhàng như đang thử thỉ tâm sự với người đọc. Cũng nhờ đó, biết bao kĩ niệm về hồi ức xúc động của buổi tựu trường ba mươi năm về trước của ông đã làm người đọc cũng bồi hồi theo. Trong kí ức của mỗi chúng ta, những kỉ niệm vui buồn tuổi học trò luôn được lưu giữ trong tâm trí, trong các trang lưu bút một cách lâu nhất. Và những câu văn đậm chất thơ ấy gieo cho bạn, cho tôi sự khó tả của một thời kỉ niệm. Đó chính là thành công mà tác giả Thanh Tịnh đã làm được trong tác phẩm của mình.

Từ khóa: thanh tịnhtôi đi học

Nêu Ý Nghĩa & Tóm Tắt Văn Bản Tôi Đi Học Lớp 8 Của Thanh Tịnh

Bài làm

Tác phẩm truyện ngắn “Tôi đi học” được tác giả Thanh Tịnh sáng tác và in trong tập Quê mẹ, xuất bản vào năm 1941. Với những ai đã trải qua ngày đầu tiên cắp sách đến trường chắc hẳn sẽ đều có những thiên hồi ức vô cùng xúc động, với biết bao kỉ niệm đẹp về cảnh vật, thầy cô, bạn bè, những cảm xúc rụt rè, bỡ ngỡ núp sau lưng mẹ giống như Thanh Tịnh ba mươi năm về trước.

Tóm tắt truyện ngắn “Tôi đi học”

Tác giả Thanh Tịnh – chính là nhân vật “Tôi”, nhân vật tự sự trong truyện ngắn này. Tôi dường như cứ vào dịp cuối thu trong lòng lại mơn man nhớ như in về ngày đầu tiên cùng mẹ đến trường. Hôm đó là một buổi sáng mùa thu, trời se se lạnh, lá rụng nhiều, mẹ dắt tôi đi trên con đường làng quen thuộc nhưng hôm nay đối với tôi bổng dưng thấy thật lạ lẫm. Vì, hôm nay tôi đi học. Mặc trên mình bộ đồng phục, tôi thấy mình trang trọng và đứng đắn hẳn lên, lúc đó trong đầu xuất hiện một ý nghĩ thật non nớt là chỉ có người thạo mới cầm nổi bút thước. Và rồi những suy nghĩ đó cũng nhẹ nhàng lướt qua như làn mây trắng đang trôi bồng bềnh trên trời.

Khi bước đến trường, tôi cảm thấy ngôi trường sao khang trang, to đẹp hơn hẳn những gì tôi thấy trước đây, tôi sợ và vội nép sau áo mẹ giống như một chú chim nhỏ. Bổng, tiếng trống trường vang lên, tôi theo mọi người xếp hàng trước cửa lớp học và chờ đợi nghe ông đô đốc trường làng Mỹ Lí gọi tên mình. Tôi hồi hộp, nhiều bạn nhỏ khóc làm tôi cũng dúi vào áo mẹ mà khóc nức nở. Ông đốc an ủi, động viên chúng tôi bằng những lời nói vô cùng ấm ấp, trìu mến. Rồi tôi rời tay mẹ và một thầy giáo trẻ tươi cười đón mời chúng tôi bước vào lớp học.

Ngồi trong lớp, tôi nhìn những bức tranh, tấm bản đồ treo tường, người bạn nhỏ ngồi kế bên và cảm thấy nơi đây thật thân quen dù lần đầu gặp gỡ. Tôi ngồi ngay ngắn, vòng tay lên bàn, nhìn theo từng nét chữ thấy viết bài và nhẫm đọc dòng chữ: “Tôi đi học”.

Ý nghĩa truyện ngắn “Tôi đi học”

Thanh Tịnh nổi tiếng với những tác phẩm thơ ca, truyện ngắn thắm đượm cảm xúc êm dịu, trong trẻo, vừa ngọt ngào sâu lắng, vừa có chút hoài niệm buồn vương. Và trong tác phẩm “Tôi đi học”, ông đã vô cùng thành công khi kết hợp giữa chất biểu cảm trong lối viết tự sự, mang đến giọng văn nhẹ nhàng như đang thử thỉ tâm sự với người đọc. Cũng nhờ đó, biết bao kĩ niệm về hồi ức xúc động của buổi tựu trường ba mươi năm về trước của ông đã làm người đọc cũng bồi hồi theo. Trong kí ức của mỗi chúng ta, những kỉ niệm vui buồn tuổi học trò luôn được lưu giữ trong tâm trí, trong các trang lưu bút một cách lâu nhất. Và những câu văn đậm chất thơ ấy gieo cho bạn, cho tôi sự khó tả của một thời kỉ niệm. Đó chính là thành công mà tác giả Thanh Tịnh đã làm được trong tác phẩm của mình.

Tìm Hiểu Văn Bản: Tôi Đi Học

Văn bản Tôi đi học

I/ Một vài nét về tác giả – Tác phẩm1. Tác giả. – Thanh Tịnh sinh năm 1911, mất năm 1988. Tên khai sinh là Trần Văn Ninh. Trước năm 1946 ông vừa dạy học, vừa làm thơ. Ông có mặt ở trên nhiều lĩnh vực : Thơ, truyện dài, ca dao, bút ký….nhưng thành công hơn cả là truyện ngắn2. Tác phẩm: – Tôi đi học in trong tập truyện ngắn Quê mẹ(1941), thuộc thể loại hồi ký: ghi lại những kỷ niệm đẹp của tuổi thơ trong buổi tịu trường. II/ Phân tích tác phẩm 1. Tâm trạng của chú bé trong buổi tựu trườnga. Trên đường tới trường: – Là buổi sớm đầy sương thu và gió lạnh chú bé cảm thấy mình trang trọng và đứng đắn trong chiếc áo vải dù đen dài – Lòng chú tưng bừng, rộn rã khi được mẹ âu yếm nắm tay dắt di trên con đường dài và hẹp – Cậu bé cảm thấy mình xúc động, bỡ ngỡ, lạ lùng – Chú suy nghĩ về sự thay đổi – Chú bâng khuâng thấy mình đã lớn.b. Tâm trạng của cậu bé khi đứng trước sân trường

– Ngạc nhiên, bỡ ngỡ, vì sân trường hôm nay thật khác lạ, đông vui quá – Nhớ lại trước đâythấy ngôi trường cao ráo sạch sẽ hơn các nhà trong làng. Nhưng lần này lại thấy ngôi trường vừa xinh xắn, oai nghiêm đĩnh đạc hơn – Chú lo sợ vẩn vơ, sợ hãi khép nép bên người thân – Chú cảm thấy trơ trọi, lúng túng, vụng về…. – Khi nghe ông đốc gọi tên, chú bé giật mình, lúng túng , tim như ngừng đập … oà khócnức nở. c. Tâm trạng của cậu bé khi dự buổi học đầu tiên. – Khi vào lớp học, cảm xúc bâng khuâng, hồi hộp dâng lên man mác trong lòng cậu . Cậu cảm thấy một mùi hương lạ bay lên. Thấy gì trong lớp cũng lạ lạ hay hay rồi nhìn bàn ghế rồi lạm nhận đó là của mình. 2. Hình ảnh người mẹ – Hình ảnh người mẹ là hình ảnh thân thương nhất của em bé trong buổi tựu trường. Người mẹ đã in đậm trong những kỷ niệm mơn man của tuổi thơ khiến cậu bé nhớ mãi. Hình ảnh người mẹ luôn sánh đôi cùng nhân vật tôi trong buổi tựu trường. Khi thấy các bạn mang sách vở, tôi thèm thuồng muồn thử sức mình thì người mẹ cúi đầu nhìn con, cặp mắt âu yếm, giọn nói dịu dàng “thôi để mẹ cầm cho ” làm cậu bé vô cùng hạnh phúc. Bàn tay mẹ là biểu tượng cho tình thương, sự săn sóc động viên khích lệ . Mẹ luôn đi sát bên con trai , lúc thì cầm tay, mẹ đẩy con lên phía trước , lúc bàn tay mẹ nhẹ nhàng xoa mái tóc của con….

Tóm Tắt Văn Bản Tôi Đi Học

Tóm tắt văn bản tôi đi học bằng một đoạn văn ngắn gọn được sưu tầm và đăng tải. Hi vọng tài liệu này sẽ giúp ích cho quá trình dạy và học của quý thầy cô giáo và các em học sinh, giúp những tiết học Văn sinh động và hiệu quả hơn. Mời các em tham khảo.

Tóm tắt văn bản tôi đi học Tóm tắt văn bản tôi đi học – Bài tham khảo 1

Tác giả Thanh Tịnh vẫn còn nhớ như in ngày đầu tiên đến trường. Đó là một buổi sáng mùa thu, lá rụng nhiều, tiết trời se lạnh. Con đường đến trường đối với chú bé ấy vốn đỗi quen thuộc bỗng dưng trở nên lạ lẫm. Trong khoảnh khắc vui sướng pha lẫn hồi hộp, e dè, chú bé có những ý nghĩ thật non nớt và ngây thơ: “Chắc chỉ có người thạo mới cầm nổi bút thước”. Trong bộ quần áo mới, tác giả Thanh Tịnh càng “thấy mình trang trọng và đứng đắn” hơn, những suy nghĩ nhẹ nhàng lướt qua như làn mây trắng xốp bồng bềnh. Lúc tới trường, nghe ba hồi trống, lòng chú bé lo sợ vẩn vơ, sợ những điều mới lạ và khó khăn trước mắt. Những lời nói của ông đốc ấm áp vang lên, khuyến khích những chú chim non vào lớp. Nhân vật tôi trong phút chốc đã òa khóc, nhưng người mẹ đã nhẹ nhàng giúp con vào lớp. Chú bé nhìn bàn ghế, người bạn ngồi kế bên và cảm thấy thân quen dẫu chưa bao giờ gặp gỡ. Rồi quàng tay lên bàn, ngoan ngoãn đánh vần dòng chữ thầy giáo viết: “Tôi đi học”…

Tóm tắt văn bản tôi đi học – Bài tham khảo 2

Tôi vẫn còn nhớ như in ngày đầu tiên đến trường. Đó là một buổi sáng mùa thu, lá rụng nhiều, tiết trời se lạnh. Con đường đến trường đối với tôi vỗn đỗi quen thuộc bỗng dưng trở nên lạ lẫm. Trong khoảnh khắc vui sướng pha lẫn hồi hộp, e dè, tôi có những ý nghĩ thật non nớt và ngây thơ: “Chắc chỉ có người thạo mới cầm nổi bút thước”. Trong bộ quần áo mới, tôi càng “thấy mình trang trọng và đứng đắn” hơn. Lúc tới trường, nghe ba hồi trống, lòng tôi lo sợ vẩn vơ, sợ những điều mới lạ và khó khăn trước mắt. Những lời nói của ông đốc ấm áp vang lên, khuyến khích những chú chim non vào lớp. Chúng tôi trong phút chốc đã òa khóc, nhưng người mẹ đã nhẹ nhàng giúp chúng tôi vào lớp. Tôi nhìn bàn ghế, người bạn ngồi kế bên và cảm thấy thân quen dẫu chưa bao giờ gặp gỡ. Rồi quàng tay lên bàn, ngoan ngoãn đánh vần dòng chữ thầy giáo viết: “Tôi đi học”…

Theo chúng tôi

Có Ý Kiến Cho Rằng “Tôi Đi Học”

Lời giải của Tự Học 365

Giải chi tiết:

Trong truyện ngắn Tôi đi học “chất thơ” được biểu hiện ở một số các yếu tố cụ thể như:

– Thanh Tịnh đã lựa chọn một tình huống truyện giàu cảm xúc. Bởi đối với bất kì ai, ngày khai trường nhất là ngày khai trường đầu tiên đều để lại những ấn tượng khó quên.

– Bố cục của truyện như một bài thơ trữ tình bởi không phải là bố cục

theo xung đột, tình huống mà theo dòng hồi tưởng, cảm nghĩ của nhân vật tôi (dòng hồi tưởng miên man trong sáng: vừa háo hức lạ lẫm, vừa lo sợ vẩn vơ, vừa ngỡ ngàng, trang nghiêm).

– Mối quan hệ giữa các nhân vật trong truyện cũng toát lên sự ấm áp tình người. Từ các bậc phụ huynh đến ông đốc, thầy giáo trẻ đều dành cho trẻ thơ những tình cảm dịu dàng, trìu mến và ấm áp.

– Truyện có sự kết hợp các phương thức biểu đạt: Miêu tả và biểu cảm trong tự sự. Đặc biệt yếu tố biểu cảm đã được sử dụng nhiều trong truyện ngắn này. Có chỗ yếu tố này được thể hiện trực tiếp có chỗ được thể hiện gián tiếp đã góp phần thể hiện những cảm xúc trong sáng, thiết tha của nhân vật.

– Chất thơ trong truyện còn được tạo nên từ những hình ảnh thiên nhiên, hình ảnh ngôi trường, từ các hình ảnh so sánh, từ giọng điệu của truyện. Thiên nhiên gợi cảm xúc cho nhân vật tôi thật thơ mộng, lãng mạn – đó là ngày cuối thu với đám mây bàng bạc, lá rụng nhiều, là buổi mai đầy sương thu và gió lạnh trong buổi tựu trường đầu tiên, hình ảnh ngôi trường vừa xinh xắn vừa oai nghiêm như cái đình làng Hòa Ấp trở thành ấn tượng khó phai mờ trong kỉ niệm. Đặc biệt các hình ảnh so sánh thường được so sánh với thiên nhiên làm cho các câu văn giàu hình ảnh, nội dung biểu đạt thêm cụ thể, sinh động. Giọng văn nhẹ nhàng, tha thiết góp phần diễn tả thành công cảm nghĩ của nhân vật.